Yêu Người Cô Đơn – Mộ Tuyết Lạc: Ai Mới Thật Sự Là Người Cô Đơn?

Yêu Người Cô Đơn của Mộ Tuyết Lạc là truyện Thực văn (dựa trên một câu chuyện có thật) nên mọi lời nhận xét trong bài viết này sẽ cố gắng hạn chế tối đa nhất những phán xét về lựa chọn của nhân vật đồng thời sẽ phân tích nghiêng về khía cạnh nghệ thuật nhiều hơn.

Sở dĩ tôi chọn phân tích tác phẩm này (dù là một cuốn Thực văn) là bởi vì tác giả viết truyện ở ngôi thứ ba, một lựa chọn ít gặp trong dòng Thực văn hiện đại, nên đã mở ra cơ hội phân tích cho nhiều độc giả, mà không khiến người bình luận như tôi cảm thấy quá áp đặt khi viết nên suy nghĩ của mình. 

Biết bình luận về Thực văn là có tội với tác giả và có lỗi với nhân vật, nhưng nếu không viết sẽ khiến bản thân bị ám ảnh… Thôi thì cứ để dòng cảm xúc một lần nữa lạc trôi.


Yêu Người Cô Đơn của Mộ Tuyết Lạc và Vị Chanh Bạc Hà của Nghiễm Lăng Tán Nhân là hai tác phẩm được tôi đọc gần như cùng khoảng thời gian. Vì thế, trong quá trình viết sẽ không tránh khỏi vô tình đề cập một chút cách lựa chọn của nhân vật cũng như tình tiết của hai tác phẩm. Song vì một bên là Thực văn, một bên là tiểu thuyết nên bài viết sẽ không với mục đích so sánh toàn diện về nội dung hay nghệ thuật của hai tác phẩm này.

Phải nói để đọc hết tác phẩm này là vô cùng khó khăn với tôi. Không phải vì cách viết không thu hút mà vì tôi sợ chứng kiến nổi đau của nhân vật, sợ nhìn thấy một cái kết bi thương cho một câu chuyện đời thật, việc thật. May mắn là, Yêu Người Cô Đơn cuối cùng đã có một cái kết ấm lòng. Và, hơn bao giờ hết, tôi ngưỡng mộ tác giả này, vì chị có thể viết câu chuyện của mình với tâm trạng bình yên đến như thế, với ký ức vẹn nguyên đến từng chi tiết và với một ngòi bút sáng tạo đến vậy.

Ai Là Tác Giả?

Thực văn thường được kể ở ngôi Thứ nhất, và khi đọc, người ta cảm nhận được nội tâm của tác giả trải dài trên từng trang giấy. Yêu Người Cô Đơn không như vậy. Tác phẩm được kể qua lăng kính của một người thứ ba, là một người ngoài cuộc nhưng rất thân thiết và thấu hiểu nhân vật, là người đã lặng lẽ theo dõi diễn biến câu chuyện của họ, để rồi khắc sâu từng chi tiết vào tim mà hồi tưởng lại. Cũng vì dùng ngôi Thứ ba để kể chuyện, Mộ Tuyết Lạc vô tình cho độc giả cái quyền bình luận tác phẩm ở một góc nhìn khác hơn, ở khía cạnh nghệ thuật mà chị đã khôn khéo tạo nên, chứ không đơn thuần là những dòng cảm xúc như trong hồi ký, hoặc những lời bâng quơ như trong lưu bút và nhật ký.

Nghi vấn nhiều nhất về tác giả tập trung ở hai nhân vật: Tô Vũ Khởi và Tân Lạc Ngữ. Cả hai nhân vật này đều được Mộ Tuyết Lạc giới thiệu với nghề tay trái là nhà văn mạng, vì thế vô tình Tô Vũ Khởi và Tân Lạc Ngữ được mặc định là tác giả ngầm của câu chuyện.

Dù ai trong hai nhân vật nữ nhà văn mạng trên là tác giả, họ đều phải có mối quan hệ rất mật thiết không chỉ với riêng từng nhân vật chính mà còn với cả các nhân vật phụ khác. Mặc dù, Tô Vũ Khởi và Tân Lạc Ngữ đều thân thiết với nhau và thân thiết với các nhân vật, Tân Lạc Ngữ có vẻ là người cởi mở và lý trí hơn trong khi Tô Vũ Khởi nhạy cảm và bị động hơn nếu rơi vào bế tắc trong chuyện tình cảm. Điều này khiến cho suy đoán về người viết nghiêng về Tân Lạc Ngữ nhiều hơn.

Khả năng Tân Lạc Ngữ là tác giả cũng được chính Mộ Tuyết Lạc ngầm gợi ý khá nhiều. Thứ nhất, tác giả phủ nhận việc Tô Vũ Khởi là người viết khi ngòi bút của chị về cô là vô cùng trân quý, chứa đầy yêu thương, trong khi chị lại viết về một Tân Lạc Ngữ phảng phất một chút bí ẩn, và có một chút trải lòng khó lý giải. Thứ hai, nhân vật Văn Trân được đặt vào trong bối cảnh câu chuyện trong ký ức riêng của cả hai nhân vật. Song, tác giả không đi sâu vào chi tiết về mối tình của Văn Trân và Tô Vũ Khởi, mà chỉ viết những dòng hồi tưởng bâng quơ. Trong khi với Tân Lạc Ngữ, ngày chia tay Văn Trân được ghi nhớ đến ám ảnh. Có thể lý giải cho tình huống này là, tác giả không muốn viết về mối tình đầu của Tô Vũ Khởi với Văn Trân để làm loãng mạch truyện chính về mối tình với Cố Hàn Yên. Cũng có thể hiểu là, Tân Lạc Ngữ từ chối viết về mối tình của họ vì cô không muốn nhân vật này bị phán xét, và vì cô không muốn đánh mất sự trọn vẹn trong tình cảm cô dành cho nhân vật này.

Cũng có ý kiến phản biện lại rằng, câu chuyện phần lớn là viết về mối tình của Cố Hàn Yên và Tô Vũ Khởi, nếu tác giả không phải Tô Vũ Khởi thì tại sao lại có thể biết một cách chi tiết mà tường tận từng giai đoạn như thế, thậm chí cả lúc gặp và chia tay như thế nào. Cho dù là Tân Lạc Ngữ rất thân với Tô Vũ Khởi đi chăng nữa, thấu hiểu đến cả những giọt nước mắt của Cố Hàn Yên thì có lẽ không đúng lắm.

Cũng có một giả thuyết khác, và thuyết phục hơn, là truyện này có hơn một tác giả. Tất nhiên, người viết sẽ là cả Tô Vũ Khởi và Tân Lạc Ngữ. Cũng bởi lý do này mà tác giả không thể dùng ngôi Thứ nhất để viết, vì trong mạch truyện có hồi tưởng của Tô Vũ Khởi, cũng có ký ức của Tân Lạc Ngữ. Và, cũng vì lý do này mà câu chuyện về 5 người con gái được viết ở nhiều góc nhìn hơn, chứ không chỉ riêng từ phía của một nhân vật nào. Song, với giả thiết này, người phán đoán cũng cho rằng, cái kết trong truyện và cái kết ngoài đời thực hoàn toàn không giống nhau. Bởi, vì là đồng tác giả, nên khả năng Tô Vũ Khởi và Tân Lạc Ngữ đến với nhau là cao hơn.

Một giả thuyết khác cũng được đưa ra, dựa trên giả thuyết trên là, ngoài đời thật không hề tồn tại Tô Vũ Khởi và Tân Lạc Ngữ, mà hai người này thật ra chỉ là một người. Tác giả đã phân thân thành hai nhân vật này, như tạo ra một cơ hội làm người ngoài cuộc sáng suốt cho chính cuộc tình của mình, để có thể nhìn nhận và lựa chọn một lần nữa. Cũng từ giả thiết này, người đọc vô tình hiểu ra, cả nhân vật Quan Tâm Kỳ cũng chỉ là một sự sáng tạo của tác giả để cho câu chuyện có một cái kết đẹp mà thôi.

Cũng không loại trừ khả năng, người viết câu chuyện này là một người thứ ba nào đó, là bạn của Cố Hàn Yên, hay bạn của Tô Vũ Khởi, hoặc là bạn của Tân Lạc Ngữ, thậm chí cũng có thể là Văn Trân, mặc dù giả thiết này hơi khó thành lập.

Có một điểm là, ngay từ chương đầu, Mộ Tuyết Lạc đã giới thiệu thông qua nội tâm của Tô Vũ Khởi, “Có lẽ sẽ có một ngày cô có thể viết được hoàn chỉnh câu chuyện của chính mình, và đó cũng chính là ngày cô sẽ buông bỏ hoàn toàn” (Chương 1, Yêu Người Cô Đơn). Câu chuyện này đã được viết nên, dù là bởi ai đi chăng nữa, thì có một điều khẳng định, người đó đã có thể buông bỏ hoàn toàn, (mặc dù đôi khi sự buông bỏ đó có lẽ cũng không khiến cô vơi đi nổi cô đơn thật sự…).

Mối Tình Của 5 Cô Gái, Ai Mới Thật Sự Là Người Cô Đơn Nhất?

Dù chuyện tình của Cố Hàn Yên và Tô Vũ Khởi là mạch truyện chính nhưng tác phẩm kết thúc lại đưa đến cảm nhận về 5 người con gái (hay 5 người phụ nữ), chứ không chỉ riêng hai nhân vật này. Cả 5 người, ai cũng phải trải qua những cung bậc khác nhau của tình yêu, có hợp có tan, có ký ức, có hoài niệm, và có cả mơ ước; mà, người còn lại trong số họ là người cô đơn nhất, dù cả 5 người ai cũng từng yêu một người cô đơn.

Văn Trân – người cô đơn nhất trong ký ức của các nhân vật. Cô là mối tình đầu của cả hai nhân vật Tô Vũ Khởi và Tân Lạc Ngữ, và cũng là nguồn cảm hứng cho bức họa Chờ đợi của Tân Lạc Ngữ. Kết thúc đoạn tình của mình, Văn Trân trở thành một người vợ, người mẹ nhưng cũng là người phụ nữ vĩnh viễn không thể buông bỏ mối tình đầu. Nhân vật này xuất hiện khá nhiều trong hồi tưởng của Tô Vũ Khởi ở những chương đầu, và là một dấu chấm cuối cùng giải thích cho sự bí ẩn của Tân Lạc Ngữ ở chương cuối. Song, cô chỉ chính thức xuất hiện, và cũng là một lần duy nhất là ở chương 55, cũng là tâm của câu chuyện. Sự sắp đặt này như một lời ngụ ý rằng, đến tận bây giờ, Văn Trân vẫn ở trong tim Tô Vũ Khởi và Tân Lạc Ngữ, dù là ít ỏi như số lần chị hiện diện trong câu chuyện, nhưng vẫn là một ký ức khó quên trong lòng họ. Câu chuyện của Văn Trân không được kể cụ thể, không ai biết tình huống gì đã khiến cô đưa ra lựa chọn kia, không ai hay cuộc sống hiện tại của cô ngoài việc có thêm một đứa con nhỏ là gì? Bởi, tác giả không hề muốn cô bị phán xét, bị oán hận và cũng không muốn cô bị lãng quên. Đến tột cùng, trong câu chuyện của họ, Văn Trân cũng là một người cô đơn, nếu không nói là cô đơn nhất.

Tô Vũ Khởingười cô đơn giữa dòng đời lạc trôi. Cô là mối tình đầu của Văn Trân, cũng là người trải qua hai lần yêu sâu sắc, hai lần tột cùng khổ đau. Tô Vũ Khởi là người cô đơn đầu tiên của truyện, và xuyên suốt tác phẩm, hai từ cô đơn vẫn cứ đeo bám cô cho đến tận chương cuối cùng. Dù là mối tình với Văn Trân hay với Cố Hàn Yên, không ai dám khẳng định Tô Vũ Khởi đau nhiều hơn vì ai, bởi cái đau của mối tình đầu và cái đau của mối tình khắc cốt ghi tâm khó có thể đem là mà so sánh, mà cân đo. Tô Vũ Khởi yêu nhiều và tổn thương cũng nhiều nên cô thừa sự bao dung nhưng cũng thiếu đi cảm giác an toàn. Cũng vì thế mà suốt 4 năm bên cạnh Tân Lạc Ngữ, cô chưa bao giờ thử yêu một lần nữa. Mặc dù vậy, bên cạnh cô luôn có những người bạn, và người thân thiết đồng cảm và bao bọc cho cô. Và, nhất là có cả sự bảo hộ của Tân Lạc Ngữ và sự thương yêu của tác giả trong suốt câu chuyện. Dù tạo cảm giác là người yếu đuối và cần sự che chở, Tô Vũ Khởi thật sự là một người dũng cảm, quyết tuyệt, và đầy vị tha. May mắn thay, trong câu chuyện của mình, cô cuối cùng cũng nhận được một cái kết ấm lòng. Tô Vũ Khởi là một người đáng được yêu thương, đáng được trân trọng và đáng nhận nhiều sự ưu ái của tác giả. Bởi, câu chuyện của cô đã có quá nhiều nước mắt rồi.

Cố Hàn Yênngười cô đơn bất đắc dĩ. Cô là mối tình thứ hai của Tô Vũ Khởi, và có lẽ cũng là mối tình cuối cùng của người con gái này. Cuộc đời của Cố Hàn Yên sẽ không bị vướng vào hai từ cô đơn, nếu cô không tình cờ gặp rồi yêu Tô Vũ Khởi. “Ở đúng thời điểm gặp sai người là bắt đắc dĩ, ở sai thời điểm gặp đúng người là một sự thống khổ” (Lăng Duệ, Liệt hệ Ái Thượng Lão Sư). Cuộc tình của Cố Hàn Yên cũng như câu nói kia, vì nhiều sự bất đắc dĩ trong tình huống, sự lừa dối trong tình thân, và sự trớ trêu trong tình đời nên mới phải trải qua nhiều năm cô đơn đau khổ. Mặc dù là người lý trí nhưng cô lại thiếu sáng suốt, là người tình cảm nhưng cô lại có lúc đa nghi và thiếu kiên định. Sự bế tắc mà cô gặp phải phần nhiều cũng bởi vì sự rối loạn trong phán đoán, để rồi dẫn đến kết quả cuối cùng là tạo tổn thương cho người mình yêu và cho cả chính cô. Song, Cố Hàn Yên có nhiều cái đáng thương hơn là đáng trách. Cô có sự hiếu thảo của một người con, sự hi sinh của một người mẹ, và sự chịu đựng của một người phụ nữ. Cái kết của cô trong truyện chấm dứt chuỗi ngày cô đơn của bản thân và Tô Vũ Khởi, và khiến mọi người thở phào nhẹ nhõm. Và, dù đây là cái kết thật hay chỉ là sự nhân từ của tác giả, nó cũng đã mang đến sự ấm lòng, sự an tâm hơn cho người đọc.

Tân Lạc Ngữ người cô đơn trong những người cô đơn. Cô là người duy nhất trong tác phẩm có mối liên hệ với Văn Trân và Tô Vũ Khởi, dù đến cuối cùng, cả hai nhân vật này đều không biết vai trò của cô trong câu chuyện của họ. Gặp Văn Trân là sự khởi đầu cho chuỗi ngày cô đơn và cũng là nguồn cảm hứng cho sáng tạo nghệ thuật của cô. Ngay từ lời giới thiệu đầu tiên, Tân Lạc Ngữ luôn xuất hiện như một người bí ẩn, vì thế vai trò của cô từ đầu đã được xác định là cầu nối bí ẩn cho cuộc tình này. Rất khó lý giải mối quan hệ cũng như tình cảm mà cô dành cho Tô Vũ Khởi; dù vậy, Tân Lạc Ngữ là người bên cạnh cô ấy khi khổ đau, là người bảo hộ, chia sẻ và bầu bạn cùng Tô Vũ Khởi khi cô ấy bị tổn thương, và đơn độc. Tân Lạc Ngữ là một người giàu tình cảm, thông minh và lý trí, là nguồn sống của những người cô đơn, dù bản thân cô cũng rất cô đơn giữa dòng đời này.

Quan Tâm Kỳvì yêu một người cô đơn mà cô đơn. Quan Tâm Kỳ xuất hiện đặt ra câu hỏi về bức ảnh của Tô Vũ Khởi và Văn Trân. Bản thân cô sẽ không bị dính vào cuộc tình của 4 người này, nếu như cô không gặp và yêu Tân Lạc Ngữ. Cô được biết đến là một người vui vẻ, thích náo nhiệt và cũng thích quậy phá, nổi loạn. Dù không được nhắc đến quá nhiều, và nỗi cô đơn của cô chủ yếu được nhấn mạnh ở sự tương tư và chờ đợi, Quan Tâm Kỳ lại là mảnh ghép cuối cùng kết thúc bức tranh cô đơn mà cuộc đời tạo nên cho Tân Lạc Ngữ. Quan Tâm Kỳ là một người thú vị, và hi vọng cô sẽ mang đến hạnh phúc lâu dài cho người chọn cô.

Mối quan hệ của Cố Hàn Yên – Tô Vũ Khởi và Tân Lạc Ngữ làm tôi nhớ đến câu chuyện của Giản Hân Bồi – Tần Hàm Lạc – Mễ Tiểu Nhàn trong Vị Chanh Bạc Hà. Chỉ khác, Tân Lạc Ngữ là một người cô đơn, cô lựa chọn sự an toàn cho bản thân và cho cả người cô trân trọng, nên mối quan hệ của họ không bị vướng vào cuộc tình tay ba, và Tô Vũ Khởi không bị mắc kẹt vì phải lựa chọn giữa hai người. Có lẽ, nếu cuộc tình của Tô Vũ Khởi giống như Tần Hàm Lạc, cô sẽ mãi mãi mang nổi ám ảnh về tình yêu, sẽ vĩnh viễn lựa chọn làm người cô đơn đến cuối đời. May mắn thay, mối tình của ba người này không như tiểu thuyết kia.

Mối quan hệ của Cố Hàn Yên – Tô Vũ Khởi – Văn Trân – Tân Lạc Ngữ – (và) Quan Tâm Kỳ tạo nên một vòng luẩn quẩn trong câu chuyện. Điều thú vị là, không ai trong số họ nhận ra sự luẩn quẩn này, ngoài sự thật, họ đều là những người cô đơn, và từng yêu một người cô đơn. Câu chuyện của họ có nhiều liên quan với nhau, song sự lựa chọn của họ không hề giống nhau, cũng như sự ưu ái mà cuộc đời dành cho họ không công bằng như nhau. Kết thúc câu chuyện này, mỗi người đều để lại một dư vị riêng cho chính họ và cho cả người đọc. Còn câu trả lời về người cô đơn nhất hẳn sẽ chỉ riêng mỗi chúng ta tự cảm nhận mà thôi.

Nghệ Thuật Phục Bút – Họa Long Điểm Nhãn.

Nghệ thuật phục bút là gì?

Trong dòng văn học cổ Việt Nam, nhiều người hẳn đã quá quen thuộc với kiệt tác Truyện Kiều của đại thi hào Nguyễn Du. Cụ Tố Như là nhà thơ Việt Nam tiêu biểu với nghệ thuật tu từ họa long điểm nhãn, vẽ mây nẩy trăng, hay còn được gọi là phục bút. Hiểu như chính tên gọi, đây là biện pháp nghệ thuật với mục đích gợi ý cho người đọc tình huống truyện ở những chương tiếp, như một lời tiên tri cho số phận của nhân vật trong tác phẩm.

Ví dụ, trong Truyện Kiều, đoạn Kiều được Mã Giám Sinh đưa đi, cụ Tố Như viết,

       Đoạn trường thay! Khúc phân kỳ
Vó câu khấp khểnh, bánh xe gập ghềnh.

Nhờ hai câu thơ này, độc giả có thể dự đoán được, cuộc đời của Vương Thúy Kiều sau này sẽ là một chuỗi ngày long đong lận đận, như chính cái nhịp thơ trúc trắc trục trặc kia.

Cách Mộ Tuyết Lạc sử dụng nghệ thuật phục bút và các hình ảnh ẩn dụ trong tác phẩm

Trong tác phẩm Yêu Người Cô Đơn, Mộ Tuyết Lạc phục bút khá nhiều. Gần như ở mỗi chương truyện, chị đều đưa ra dự đoán cho tình huống tiếp theo trong cuộc tình của các nhân vật. Đặc biệt, tác giả đưa ra các hình ảnh ẩn dụ ngày từ những chương đầu và lặp đi lặp lại nhiều lần để nhấn mạnh vai trò của những hình ảnh này đối với tình huống truyện.

Lần gặp gỡ đầu tiên của Cố Hàn Yên và Tô Vũ Khởi là trong một cơn mưa (Chương 1), chiếc dù là vật gắn kết mối quan hệ của họ. Ngoài ra, chiếc dù đó còn có hàm ý che chở, bao bọc mà Tô Vũ Khởi đến cuối cùng chính là người bao dung, bảo hộ cho Cố Hàn Yên, như hình ảnh ban đầu, cô trao cho Cố Hàn Yên chiếc dù đó.

Trò chơi “đuổi bắt” của Cố Hàn Yên và Tô Vũ Khởi tưởng chừng chỉ là câu trả lời xiên xẹo của Tô Vũ Khởi, “Chị đuổi theo em, nên em mới chạy” (Chương 12). Kỳ thật, trong cuộc tình của họ sau này, Tô Vũ Khởi và Cố Hàn Yên đã phải chơi trò “đuổi bắt” này ít nhất hai lần nữa.

Sự gặp gỡ tình cờ của Cố Hàn Yên và Tân Lạc Ngữ là một lần va chạm trên đường (Chương 31). Họ chạm nhau nhưng không quen nhau. Cố Hàn Yên tìm thấy cảm giác quen thuộc từ Tân Lạc Ngữ vì cô cảm nhận hình ảnh của Tô Vũ Khởi trong cô bé, một sự cô đơn không thể lý giải, dù tại thời điểm đó cô không hề nhận ra điều này. Cố Hàn Yên càng không hề biết rằng sự va chạm đó dự báo một vai trò quan trọng của cô bé cho sự hàn gắn mối quan hệ của cô và Tô Vũ Khởi sau này.

Hạnh phúc của Cố Hàn Yên và Tô Vũ Khởi luôn được dự báo bởi rất nhiều giấc mơ khác nhau. Trong số đó, có lẽ lần gặp Văn Trân để lại giấc mơ kia là ám ảnh lớn với Tô Vũ Khởi (Chương 55). Đó là dự báo một nỗi đau khác, một nỗi đau kéo dài hơn, dai dẳng hơn cho mối tình của họ.

Tô Vũ Khởi gặp lại Văn Trân ở khu vui chơi, nơi có chiếc xích đu màu cam (Chương 55), là nơi kỷ niệm được chụp trong bức ảnh mà Tân Lạc Ngữ có được (Chương 61). Bức ảnh này có lẽ là sự kết nối quan trọng nhất trong mối quan hệ của 5 người con gái. Đây là kỷ vật duy nhất mà Tân Lạc Ngữ có được từ Văn Trân. Nhờ có tấm ảnh mà Tân Lạc Ngữ nhận ra được Tô Vũ Khởi trong cuộc triển lãm. Cũng vì bức ảnh mà gây nên sự hiểu lầm thú vị giữa Quan Tâm Kỳ và cặp đôi Tô Vũ Khởi – Cố Hàn Yên. Đến cuối cùng, bức ảnh lại là lời hẹn ước mà Tân Lạc Ngữ để lại cho Quan Tâm Kỳ, đánh dấu sự kết thúc của câu chuyện giữa 5 người bọn họ. Tuy nhiên, có một sự mỉa mai cay đắng là, dù vai trò của tấm ảnh như thế nào, thì hai người con gái trong tấm ảnh sẽ mãi không có được nụ cười hạnh phúc bên nhau như vậy một lần nữa. Khoảnh khắc đẹp nhất của họ được người khác lưu giữ. Cô gái giữ tấm ảnh nhờ nó mà tìm và bảo hộ được người phụ nữ mà người cô yêu không thể buông bỏ, cũng nhờ nó mà lưu lại cho bản thân một bến đỗ. Nhưng riêng hai người trong tấm ảnh thì mãi xa cách và người còn lại mãi là một người cô đơn.

Sự gặp gỡ của Tô Vũ Khởi và bé An An (con gái Cố Hàn Yên) là nhờ một con gấu nhỏ (Chương 89). Tô Vũ Khởi từ đó được mang tên ‘Cô gấu nhỏ’ của cô bé. Sự gặp gỡ này dự báo cho tương lai của hai người, cũng trong mối quan hệ với Cố Hàn Yên, mà bé An An tình cờ là cầu nối cho sự gặp lại của họ.

Trong số các hình ảnh ẩn dụ được Mộ Tuyết Lạc dùng cho nghệ thuật phục bút, bức tranh Chờ đợi là một hình ảnh ẩn dụ lớn nhất của tác phẩm. Toàn bộ câu chuyện này chính là bức tranh Chờ đợi lớn, mà Mộ Tuyết Lạc là họa sĩ vẽ nên bức tranh này. Số phận của từng nhân vật trong truyện đều phải trải qua chữ Chờ. Có người chờ để hạnh phúc, có người chờ để thổ lộ, có người chờ để buông bỏ, có người chờ để lãng quên, cũng có người chờ trong vô vọng để mãi lẻ loi một mình. Văn Trân chờ đợi, chờ một ngày Tô Vũ Khởi buông tay, để cô có thể nói thật lòng mình với cô ấy. Cô là bức tranh người cô đơn đầu tiên, cũng là người cô đơn không thể quay đầu lại. Tô Vũ Khởi vốn ban đầu đã sinh ra để chờ đợi, để cô đơn. Bản thân cô vì hai từ này mà đau khổ. Bức tranh của cô có lẽ có nhiều màu sắc hơn của Văn Trân, nhưng cũng rất chạnh lòng người. Cố Hàn Yên và bức tranh cuộc đời của cô ban đầu rất nhiều màu sắc, nhưng là sắc hoang mang, sắc mơ hồ. Xuân sắc từ cuộc tình với Tô Vũ Khởi khiến nó đẹp và hoàn mỹ. Chỉ là, không rực rỡ như bản thân cô ban đầu. Màu sắc nhất trong toàn bộ có lẽ là bức tranh của Quan Tâm Kỳ. Tuy nhiên, điểm xuyến trong sắc rực rỡ đó cũng có cái tối của không gian và cái ảm đạm của thời gian. Tân Lạc Ngữ đóng vai trò là người họa sĩ. Cô vẽ lại toàn bộ những bức tranh kia. Từ cây cọ của cô, mọi màu sắc từ đó mà nhảy múa tạo hình. Đẹp mà cô đơn. Hình ảnh của Tân Lạc Ngữ cầm cây cọ gợi tôi nhớ đến một bài thơ của tác giả Bình Nguyên Trang.

Gửi em nhánh cỏ hình chiếc bút lông
Em hãy làm họa sĩ
Núi sẽ vì em mà hùng vĩ
Chiều sẽ vì em mà xanh lên

Sứ mệnh của Tân Lạc Ngữ trong mối tình của 5 người này cũng đẹp như cô bé họa sĩ trong bài thơ kia của Bình Nguyên Trang. Song, khác với cô bé, Tân Lạc Ngữ là một họa sĩ cô đơn. Cô sáng tác từ nguồn cảm hứng của sự cô đơn, và cô cũng vì sự cô đơn mà tồn tại. Có lẽ, người cầm cây cọ trong câu chuyện cũng chính là người cô đơn nhất.

Và, toàn bộ những bức tranh Tân Lạc Ngữ vẽ nằm trong bộ tranh của tác giả Mộ Tuyết Lạc, bởi cô là người họa sĩ trong bức tranh của người họa sĩ. Chữ ‘Lạc’ trong tên của tác giả không biết có phải là chữ ‘Lạc’ trong tên Tân Lạc Ngữ hay không, nhưng họ đã phối hợp với nhau mà vẽ nên những bức tranh đầy màu sắc, đầy ám ảnh và cũng đầy nghệ thuật.

Nghi ngờ tính chân thật của câu chuyện

Cũng vì Mộ Tuyết Lạc sử dụng nghệ thuật phục bút quá nhiều trong tác phẩm, nhiều bạn đọc đã cho rằng truyện này chỉ có 80% là Thực văn, phần còn lại là sự sáng tạo của tác giả. Thứ nhất, ở ngoài đời không thể có nhiều sự trùng hợp đến vậy. Mà dù có đi nữa, cũng sẽ là một hướng khác, chứ không phải chỉ luôn tập trung vào một câu chuyện như thế này. Thứ hai, tạo ra hai nhân vật Tô Vũ Khởi và Tân Lạc Ngữ như tạo ra một phiên bản tình cảm, và phiên bản lý trí của cùng một người. Cũng vì có sự xuất hiện của những nhân vật vốn không có trong câu chuyện mà những trùng hợp vô tình kia được hiểu là dàn dựng nên để nhân vật mở nút thắt của câu chuyện, chứ không hoàn toàn có thật. Cuối cùng, cái kết của câu chuyện dù rất ấm lòng người đọc, nhưng hoàn toàn không phải là cái kết thật ngoài đời. Tác giả viết câu chuyện chỉ là viết để bản thân có thể nhìn lại cuộc tình của mình, để cho chính tác giả cơ hội chọn lựa mà chị không có được trong cuộc sống thật mà thôi.

Tuy nhiên, dù là câu chuyện này có bao nhiêu phần là thật, bao nhiêu phần là hư cấu, chúng ta phải thừa nhận rằng ngòi bút của Mộ Tuyết Lạc rất thu hút và khôn khéo. Để có thể khiến độc giả đắm mình trong dòng ký ức của chị mà bình luận, có thể khẳng định, đây là một cây bút tài năng và đầy hứa hẹn. Hơn thế nữa, có nhiều nhân vật trong câu chuyện của chị bước ra đời thật hiện hữu và day dứt lòng người. Biết bao Văn Trân ngoài kia hẳn còn cô đơn hơn cả Văn Trân của Mộ Tuyết Lạc. Biết bao Tô Vũ Khởi và Tân Lạc Ngữ đời thật hẳn bị tình yêu ám ảnh nhiều hơn cả trong truyện. Và, có lẽ bi kịch như cuộc sống của Cố Hàn Yên chỉ là một ví dụ nhỏ cho những bi kịch đáng sợ ngoài kia mà thôi.

Bình Và Luận

Trong tác phẩm, ngoài những yếu tố nghệ thuật và cách xây dựng cốt truyện tỉ mỉ, chọn lọc, Yêu Người Cô Đơn còn phản ánh một vấn đề xã hội phổ biến ở Trung Quốc lúc bấy giờ, và là vấn đề hiện tại mà bất cứ xã hội nào cũng gặp phải: Tình trạng hôn nhân ép buộc, và quan điểm chống đối quan hệ và hôn nhân đồng tính.

Câu chuyện tình yêu và hôn nhân này gần như luôn là một đề tài muôn thuở từ xưa đến này, mà xã hội châu Á nói chung, và xã hội Trung Quốc nói riêng chưa bao giờ có sự khoan dung đối với vấn đề này. Ở trong câu chuyện, ta bắt gặp nhân vật Hàn Tuệ (mẹ của Cố Hàn Yên), là nguyên mẫu điển hình gây nên cản trở cho mối tình của hai bạn trẻ. Ngoài ra, nhân vật Trần Sâm, một nam phụ đê tiện, mưu mô và phụ bạc cũng là một hình mẫu khác gây nên sự bất hạnh cho các cặp đôi. Mặc dù, những người như hai nhân vật này không phải là những người độc ác, nhưng suy nghĩ và hành động của họ là con dao giết chết không biết bao nhiêu người, chôn vùi không biết bao nhiêu hạnh phúc lứa đôi. Trong tiểu thuyết, có thể họ chỉ dừng lại ở mức độ như thế, nhưng ngoài đời, những con người đó có lẽ còn có những hành động đáng sợ hơn tưởng tượng của chúng ta nhiều. Nhân vật Trần Sâm là người không có gì để biện hộ, ngoài hai từ vô sỉ. Hàn Tuệ, một người vợ, một người mẹ, và một người bà, càng không thể được độc giả tha thứ, dù đã là nhiều năm.

Ở đây, ngoài sự phán xét đặt ra cho những nhân vật trên, xã hội Trung Quốc thời điểm bấy giờ cũng là một tội nhân. Ích kỷ, hào nhoáng, áp đặt và trọng nam khinh nữ. Đến bây giờ chúng ta vẫn còn nhìn thấy những nét tính cách này trong lòng xã hội đó, dù theo thời gian đã chuyển biến và thay đổi đôi chút.

Và Cũng Là Mong Ước

Dù không chỉ một lần, nhưng cái mơ ước về một hạnh phúc không ràng buộc, ấm no không gánh nặng có lẽ vẫn tồn tại như thế. Câu chuyện trong Yêu Người Cô Đơn khiến nhiều người cảm thấy may mắn vì số phận của họ không bị vướng vào sự trớ trêu kia. Tuy nhiên, ngoài kia vẫn còn không ít những câu chuyện như thế, và đến khi gặp phải, liệu có bao nhiêu người thật sự đủ bao dung, thật sự đủ dũng cảm?

Có thể hiện tại, chúng ta không thể mơ ước một xã hội hoàn toàn triệt tiêu những bất hạnh, nhưng ít ra chúng ta có thể mong ước rằng, bé An An (con gái của Cố Hàn Yên) và con trai của Văn Trân sẽ được lớn lên trong một môi trường tốt hơn; chúng ta có thể hi vọng rằng những người phụ nữ trong câu chuyện sẽ dạy cho con cháu của các cô cách yêu sáng suốt, cách cho và đón nhận chân thành, và cách lựa chọn dũng cảm, và có dũng khí đương đầu với những trở lực gây tổn hại đến hạnh phúc của mình. Ít ra, đó là một điều có thể mong đợi.

Cuối cùng, hi vọng những ai yêu nhau sẽ được đến với nhau. Và, biết đâu trong tương lai không xa, sẽ có một bài Thực văn khác do chính con cháu của các nhân vật này viết nên, kể về hồi kết của họ thì sao. Cười*

Đột nhiên nhớ đến bài hát này. Hợp với tâm trạng của nhân vật và một số độc giả chăng?

Advertisements

Hổ Đầu Miêu Diện – Mưu Cầu Sáng Tạo…

Vốn dĩ tôi dự định sẽ để dành tác phẩm Nhật Ký Sau Khi Chết hoàn thành rồi mới bắt đọc bởi vì tôi là một người khá nóng vội và hơi thiếu kiên nhẫn. Song, chả hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi đã một đêm hoàn thành xong đến chương hiện tại của Nhật Ký Sau Khi Chết sau đó thì ngồi băn khoăn thêm một vài đêm nữa để nhận ra mình bị sự tò mò của bản thân hại thê thảm như thế nào. Đó cũng là một sự mở đầu cho bài viết của tôi về tác giả Hổ Đầu Miêu Diện này.

Sáng tạo là thói quen của người nghệ sĩ, nhưng tâm huyết cho việc không ngừng thay đổi và truy cầu một phong cách riêng thì không phải ai cũng dễ dàng duy trì được.

Tôi là người có thói quen để ý rất “vụn vặt”. Khi lựa chọn đọc tiểu thuyết Bách hợp, ngoài yếu tố nội dung, nghệ thuật là thứ khiến tôi chú tâm nhiều hơn hết thảy. Cũng vì sự “vụn vặt” này mà tôi bắt đầu chú ý đến Vợ Ta Là Quận Chúa, đặc biệt là lối trần thuật của tác giả.

Vợ Ta Là Quận Chúa – Kể bằng ngôi thứ nhất, thứ ba hay là… thứ hai ?

Cách kể của Hổ Đầu Miêu Diện trong Vợ Ta Là Quần Chúa khiến tôi băn khoăn nhiều bởi lựa chọn của chị rất kỳ lạ, nếu không nói là là khó nắm bắt (và đôi khi là loạn xạ đối với một số người chỉ mới bắt đầu đọc truyện). Từ lúc mở đầu đến lúc kết thúc, ngoài Thành Nhược Hề, còn có Nhị sư huynh, Nguyệt Nhi, Sư phụ, Tư Đồ Ức, Tướng Quân Tịch Dực, Gia đinh Quận chúa, v.v… thay phiên nhau đóng vai trò là người trần thuật. Toàn bộ tác phẩm, nhân vật trung tâm là Tấn Ngưng Quận chúa, nhưng lời trần thuật của nàng cũng chỉ có một câu ngắn ngủn, còn khiến một vài người đọc lên cảm thấy buồn cười. Hổ Đầu Miêu Diện tại sao lại chọn cách sáng tác kỳ lạ như thế?

Thông thường, khi kể chuyện, người viết hoặc sẽ chọn kể theo ngôi thứ nhất vì đó là cách kể khá phổ biến và dễ viết nhất, hoặc sẽ chọn lối kể theo ngôi thứ ba, vì đó là cách kể khách quan và dễ tạo các yếu tố bối cảnh nhất. Nhưng, theo dõi Vợ Ta Là Quận Chúa thì tôi sẽ không cho rằng Hổ Đầu Miêu Diện chọn lối kể theo ngôi thứ nhất hay thứ ba, mặc dù độc giả nhận thấy rõ ràng lời kể là từ ngôi thứ nhất.

Lý giải một chút về quan điểm này, hãy lấy ví dụ như bạn là một người quay phim (và đang quay một chương trình thực tế nào đó, đồng thời bạn buộc phải theo chân một vị khách suốt hành trình). Như cách mà Hổ Đầu Miêu Diện kể, Thành Nhược Hề chính là người quay phim, và xuyên suốt câu truyện, nàng đã theo bên cạnh mà quay lại hết toàn bộ nhất cử nhất động của Tấn Ngưng Quận chúa. Nhưng, bản thân lối kể này không bị quy vào ngôi thứ ba cũng bởi vì “người quay phim” này có giao tiếp trực tiếp với ngôi thứ hai (Tấn Ngưng) trong quá trình quay. Nói cách khác, dù là kể về Tấn Ngưng, nhưng qua hành đồng, cử chỉ, lời nói của Tấn Ngưng được trần thuật lại, ta có thể đoán được hành động, cử chỉ cũng như lời nói của người kể (Thành Nhược Hề), vì sự hiện diện của Thành Nhược Hề tồn tại trong chính lời kể của nàng về Tấn Ngưng Quận chúa. Tương tự, khi tác giả đổi người trần thuật thành Nguyệt Nhi hay là Nhị sư huynh, thì đơn giản sẽ được hiểu như việc chuyển giao ống kính máy quay cho người khác ở một đoạn hành trình khác, vì sự hiện hữu của họ cũng từ chính lời kể về Quận chúa mà được hình dung ra. Cũng chính vì sự lý giải trên mà tôi đã đưa ra một giả thiết rằng, Hổ Đầu Miêu Diện muốn kể ở ngôi thứ hai, một điều chưa từng có trong lịch sử văn học từ trước đến nay.

Có phải là thế hay không, khó mà nói được. Vì đến bây giờ, chưa có người nào xác nhận có thể dùng ngôi thứ hai kể chuyện. Và, ngay cả độc giả khi đọc tác phẩm của Hổ Đầu Miêu Diện cũng chỉ cho rằng đó là một cách kể độc đáo, hoặc tác giả muốn tác phẩm nổi bật một chút chứ không suy nghĩ sâu hơn rằng, văn sĩ này thật sự truy cầu một sự đột phá nào đó vượt ra ngoài khuôn khổ của lối kể thông thường.

Cũng nhờ vào Vợ Ta Là Quận Chúa mà tôi bắt đầu để ý nhiều hơn đến Hổ Đầu Miêu Diện, và cũng vì lối kể của chị khiến tôi khẳng định được đây là một nhà văn của sáng tạo, của niềm đam mê, và của sự truy cầu thay đổi trong nghệ thuật, là nhà văn cần mẫn và tỉ mỉ, cẩn trọng mà tinh tế và cũng là một con người dám nghĩ, dám làm và dám đột phá.

Nhật Ký Sau Khi Chết – Kể chuyện trong truyện.

Sau Vợ Ta Là Quận ChúaNhật Ký Sau Khi Chết càng khiến độc giả tò mò hơn về lối kể chuyện của Hổ Đầu Miêu Diện. Không như sự chuyển đổi “ống kính máy quay” ở Vợ Ta Là Quận Chúa, ở sáng tác này tác giả tạo cho người đọc cái cảm giác như lạc vào thế giới của Nghìn Lẻ Một Đêm, nghe kể chuyện trong truyện, nghe một nhân vật ở ngôi thức nhất đọc về một câu chuyện của ngôi thứ nhất khác. Đó là một sự lồng ghép có dụng ý, và cũng là một sự lồng ghép đầy nghệ thuật.

Nếu ở Vợ Ta Là Quận Chúa tôi chú ý đến lối kể trần thuật thì ở Nhật Ký Sau Khi Chết tôi lại quan tâm hơn ở bố cục và phân bố nội dung. Dùng một cuốn nhật ký theo dõi trực tiếp câu chuyện chưa kết thúc, để rồi bị chính nó làm ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại, cuốn nhật ký của Lâm Tấu chắc có thể so sánh ngang ngửa với cuốn nhật ký của Tom Riddle trong Harry Potter, dù rằng thời điểm hiện tại Nhạc Phạm còn chưa bị lời nói trong cuốn nhật ký này điều khiển ở mức quá đà như Ginny Weasley (mà cũng có thể sẽ như vậy, vì đến giờ tác giả vẫn chưa kết thúc tác phẩm này).

Nhìn từ những “thiết kế” được kể trên, Hổ Đầu Miêu Diện hiện rõ là một nhà văn đầy trăn trở trong lối kể của mình, đồng thời cũng là một người khá nhạy cảm. Để ý một chút sẽ thấy được, tác giả thật sự rất yêu quý những đứa con tinh thần của mình, yêu quý đến mức sợ họ tổn thương, sự họ đau khổ, và sợ viết một cái kết bất hạnh cho họ. Cũng vì thế, để tìm ra một phương án vẹn toàn nhất gỡ rối cho những “thiết kế” của mình ở các chương trước, Hổ Đầu Miêu Diện đã để ngõ tác phẩm Nhật Ký Sau Khi Chết này gần 4 năm, một con số đủ để tạo nên sự quên lãng của độc giả đối với cốt truyện (dù có mấy người quên được cái cốt truyện đầy ám ảnh đó đây?)

Trong những tình tiết Hổ Đầu Miêu Diện đưa ra, có một số chi tiết vẫn luôn là câu hỏi đối với độc giả (và có lẽ cũng là nỗi băn khoăn của tác giả). Thứ nhất, chi tiết ban đầu của truyện cho thấy Hoa Tiện Lạc cố ý để lại cuốn nhật ký trên đường (sau đó còn nhắc khéo Nhạc Phạm nhặt nó lên) trong khi nếu theo dõi đến chương hiện tại của tác phẩm (hay chính là tốc độ đọc hiện tại của Nhạc Phạm) thì Hoa Tiện Lạc vẫn rất coi trọng cuốn nhật ký, xem đó như là hiện diện của Lâm Tấu trong thế giới thực. Điều này sẽ dẫn đến thắc mắc là tại sao Hoa Tiện Lạc lại bỏ lại cuốn nhật ký trên đường hôm đó? Gắn liền với chi tiết về thời gian này chính là ngày tháng được viết ở trang cuối của cuốn nhật ký. Như vậy, cuốn nhật ký hiện tại trong tay Nhạc Phạm được viết đến tận tháng 8, là tương lai bốn tháng sau. Vậy khoảng thời gian 4 tháng đó đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Lâm Tấu lại cho phép Hoa Tiện Lạc bỏ lại cuốn nhật ký của mình, và liệu có phải trong cuốn nhật ký có những dự đoán về tương lai hay không?

Từ những câu hỏi này, độc giả sẽ băn khoăn:

Có phải thời điểm vô tình gặp kia, Nhạc Phạm đã gặp Hoa Tiện Lạc của tương lai chứ không phải của hiện tại không? Nếu đúng là như vậy, làm thế nào mà Hoa Tiện Lạc từ tương lai về lại được quá khứ? Và hành động bỏ lại cuốn nhật ký bên đường kia có phải là vì muốn chọn một người hữu duyên (hay cố tình chọn Nhạc Phạm) để thay đổi điều gì đó?

Đột nhiên những câu hỏi này khiến tôi nhớ đến bộ truyện tranh Nhật Bản Mứt Cam (hay Orange) của Ichigo Takano và lý thuyết về thế giới song song. Nếu ai đã từng tìm hiểu qua tác phẩm Orange sẽ biết về câu chuyện một người 26 tuổi gửi thư cho chính bản thân ở tuổi 16 để thay đổi những gì mà bản thân đã hối tiếc 10 năm trước. Thế giới song song? Thay đổi quá khứ nhưng chỉ là tạo ra một thế giới khác tồn tại song song với thế giới hiện tại chứ không thay đổi hiện tại, mặc dù số phận và cuộc đời của những nhân vật ở thế giới song song sẽ khác đi rất nhiều. Tôi không mong Hổ Đầu Miêu Diện sẽ tạo một cốt truyện giống như Ichigo Takano, nhưng là số hiếm những người Trung Quốc yêu thích Văn hóa Nhật Bản, có lẽ, chị sẽ lấy cảm hứng từ đó chăng? Quay trở lại với Nhật Ký Sau Khi Chết, có phải trong một hiện thực khác Tả Y Y và Nhạc Phạm không có kết cục như hiện tại nên Hoa Tiện Lạc dùng cuốn nhật ký để giúp họ thay đổi ở hiện thực này. Hay là vì Nhạc Phạm ở thế giới kia giúp Hoa Tiện Lạc và Lâm Tấu nên họ muốn quay lại thế giới này để giúp Nhạc Phạm và Tả Y Y?

Ở một tình tiết khác, tác giả viết Lâm Tấu nhờ chạm vào Hoa Tiện Lạc mà có thể cảm nhận được các vật thể xung quanh. Chi tiết này vô tình khiến tôi nhớ đến một tác phẩm khác nữa, nhưng lần này là của một nhà văn Pháp, Nếu Em Không Phải Là Giấc Mơ (Et Si C’est Vrai) của Marc Levy. Liệu câu chuyện của Hoa Tiện Lạc và Lâm Tấu sẽ tương đồng với câu chuyện của Lauren và Arthur trong Et Si C’est Vrai? Phải chăng chỉ khi Hoa Tiện Lạc và Lâm Tấu quan hệ xác thịt thì Lâm Tấu mới thật sự tồn tại lần nữa. Liệu Lâm Tấu đã hoàn toàn chết? xác của cô liệu đã thực sự bị hỏa táng? hay thực tại ở một nơi nào đó cái xác đang được bảo dưỡng kĩ càng, và trong tình trạng đời sống thực vật?

Hoặc, như giả thiết về nhật ký Riddle, Lâm Tấu sẽ sử dụng thân xác của Nhạc Phạm. Nếu là tình huống này thì cũng đồng nghĩa với việc Nhạc Phạm sẽ phải rời khỏi thân xác một thời gian (hoặc vĩnh viễn) và Tả Y Y sẽ như Hoa Tiện Lạc là người duy nhất cảm nhận và nhìn thấy được sự tồn tại của Nhạc Phạm ở trạng thái linh hồn kia?

Những dự đoán – hệ lụy

Sẽ là một thế giới song song, là một con người bị linh hồn điều khiển, hay là sự tráo đổi linh hồn? Tất cả những giả thiết chỉ mang tính tạm thời này có thể sẽ là những cái kết mà Hổ Đầu Miêu Diện sẽ viết, cũng có thể không. Tuy nhiên có thể khẳng định một điều, Hổ Đầu Miêu Diện muốn viết cho nhân vật của mình cái kết hạnh phúc, và đang cố gắng tìm cách vẹn toàn nhất cho cả hai cặp đôi Hoa Tiện Lạc – Lâm Tấu và Tả Y Y – Nhạc Phạm.

Mặc dù vậy, trong hai cặp chính thì Nhạc Phạm và Tả Y Y có nhiều khả năng hạnh phúc hơn. Nếu bỏ qua chi tiết về cuốn nhật ký, mối tình của họ là một mô-típ khá quen thuộc trong các truyện Bách hợp: thầm mến, ở chung một chỗ. Tác giả sẽ phải viết chút gì đó về gia đình, về quan hệ xã hội và những ngăn trở này có lẽ là tất yếu. Tuy nhiên, tôi cũng cho rằng Hổ Đầu Miêu Diện không thích những yếu tố vụn vặt, chính xác thì có đôi khi chị sẽ lượt bớt những cản trở mà chị cho rằng quá khuôn mẫu hay phổ biến mà thay bằng một cái gì đó độc đáo hơn. Ở điểm này có lẽ Lạc Hoa Liễu Thủy sẽ nói rõ hơn phong cách của tác giả ở những truyện hiện đại (mặc dù cả tác phẩm này tác giả cũng chưa hoàn thành). Song, một điều tất yếu chính là cuốn nhật ký của Lâm Tấu sẽ là chìa khóa quan trọng hoặc là phá hỏng hoặc là hỗ trợ cho mối tình của họ trong tương lai.

Cặp đôi còn lại, Hoa Tiện Lạc và Lâm Tấu có xác xuất hạnh phúc thấp hơn một chút, nếu không nói chính xác thì chưa đến 30%. Nguyên nhân cơ bản mà ai cũng nhận thấy đó là cả hai không cùng tồn tại trong một thế giới, người và linh hồn, ngay từ đầu sự gặp gỡ của họ đã là một nghịch lý và rất khó có được kết quả vẹn toàn. Lý do thứ hai là yếu tố gia đình. Mặc dù tác giả không đề cập nhiều đến bối cảnh gia đình Lâm Tấu (và có vẻ sẽ không nếu tác giả xác nhận Lâm Tấu hoàn toàn chết), nhưng ta có thể đoán được gia đình của cô khá bảo thủ và khó đàm phán. Bên cạnh đó, gia đình của Hoa Tiện Lạc cũng có vô số những bất ổn nội bộ, nhất là trong mối quan hệ của cô và ông bố giàu có. Nếu thoát khỏi hình thái linh hồn, liệu Lâm Tấu có thể cùng Hoa Tiện Lạc vượt qua được rào cản gia đình để sánh bước cùng nhau? Đây là một câu hỏi khó mà chính tác giả cũng đang cố tìm câu trả lời.

Ngoài ra, vai trò của Mạnh Nhất Loan là gì? Sự xuất hiện của An Nghiên, cô bé được Lâm Tấu cứu thoát hay Ương Ương có vai trò gì không? Tất cả những nhân vật trong câu chuyện liệu có mối quan hệ như thế nào chúng ta hoàn toàn chưa thể dự đoán được, và cũng vì Hổ Đầu Miêu Diện là một con người khá tỉ mỉ trong việc lựa chọn nhân vật, chị sẽ không để một nhân vật nào xuất hiện một cách vô nghĩa. Đây cũng là lý do mà chị “ngâm” tác phẩm này lâu như vậy, nói sao nhỉ, tự mình làm khó mình có lẽ là nhược điểm lớn nhất của những người yêu sáng tạo đây.

Ở những giả thiết trên, tôi còn đưa ra một dự đoán về việc hoán đổi vị trí giữa Lâm Tấu và Nhạc Phạm. Điều này có lẽ cũng là một khả năng tuy nhiên vì tác giả muốn viết một cái kết hạnh phúc, phương án này có lẽ sẽ không giúp nhà văn đạt được mục đích đó. Hoặc giả, nếu tác giả để cho Lâm Tấu và Hoa Tiện Lạc không đến được với nhau, cách đơn giản nhất là làm cho Lâm Tấu hoàn toàn biến mất, còn Hoa Tiện Lạc thì hoàn toàn mất đi trí nhớ về khoản thời gian bên cạnh Lâm Tấu. Đó có lẽ là một cách giải quyết dễ dàng nhất, tuy nhiên sẽ khiến độc giả mà chính bản thân của tác giả không hài lòng. Vậy chị sẽ viết như thế nào đây?

Tạm Kết

Dự đoán cái kết cho một tác phẩm chưa kết thúc cũng như đưa ra dự đoán cho tương lai của chính mình. Song, sự khác biệt là ở chỗ, ở dự đoán này, tôi nắm vai trò bị động, mà tác giả, người chủ động hơn lại có thể tùy ý sáng tạo theo cách mà tôi không phải lúc nào cũng dự đoán được. Hay nói cách khác, sáng tạo đã khó, và dự đoán cho sự sáng tạo thì lại càng không hề đơn giản chút nào. Vì lẽ đó, bài viết chỉ mang tính giải tỏa những vấn đề tồn đọng sau khi đọc tác phẩm (chưa kết thúc) mà thôi, chứ cũng chả giúp được gì. Trừ khi, tác giả chủ động cùng độc giả “đánh cờ”, bàn cờ đó có lẽ sẽ còn kéo dài nhiều năm nữa. Mặc dù vậy, tôi tin Hổ Đầu Miêu Diện sẽ có sự lựa chọn tốt nhất và tạo ra đứa con tinh thần để chính bản thân hài lòng và làm độc giả ngưỡng mộ.

Mong chờ sự trở lại của chị.

 

Một Chút Động Tâm – Chương 3

Ly Biệt

Ban đêm, Giả Trân Nhi ở với tổ phụ tổ mẫu, phụ thân mẫu thân dỗ liền đi vào giấc ngủ. Khi ngủ bé hoàn toàn quên đi khuôn mặt đáng sợ kia ở doanh trại.

Ngày hôm sau, Giả Trân Trân chật vật tỉnh dậy, vừa được nha hoàn Mai Thanh hầu hạ mặc quần áo thì hạ nhân báo là có khách đến. Giả Trân Trân thích nhất là khi có khách đến nhà, vì như thế bé sẽ có người để chơi cùng.

Vội bước nhanh ra thì vừa thấy An bá bá và An Thanh Vân, lập tức liền đưa bàn tay bé nhỏ chào, “Chào An bá bá, chào Thanh Vân ca ca!”

“Trân Trân đó hả, hôm nay lại đáng yêu!”

“Hì hì hì…” Giả Trân Trân thẹn thùng cúi đầu.

Giả viên ngoại cùng Giả phu nhân nhìn cái đầu cúi thấp đến không thể thấp hơn của nữ nhi, khẩn trương xuất hiện giải vây, “Hiền huynh khen trật rồi, song nhìn hiền huynh sôi nổi tinh thần sảng khoái, hôm nay đến phải chăng là có chuyện tốt? Có hay cho đệ biết để được vui lây?” Giả viên ngoại thoáng nhìn An Thanh Vân, “Trân Trân, con mang Thanh Vân ca ca ra hoa viên phía sau chơi đi!” Sau đó quay đầu cùng An Nhất Quốc tiếp tục nói chuyện.

“Đa tạ lời may mắn của hiền đệ, hôm nay huynh đến là để nói lời từ biệt với các ngươi. Chúng ta phải về An Kinh. Đa tạ hiền đệ cùng đệ muội mấy năm qua đã chiếu cố phụ tử chúng ta.”

“Lần này từ biệt không biết đến khi nào mới gặp lại. Hiền huynh lúc nào thì khởi hành?”

“Ngày mai đi. Hôm nay mới đến từ biệt, hi vọng hiền đệ không giận.”

“Chúng ta là huynh đệ, đừng nên nói những lời này, mấy năm nay đa tạ hiền huynh chiếu cố! Hôm nay đệ làm chủ, chúng ta không say không về!”

“Lời hiền đệ thật hợp ý ta!”

 

Lại nói ở hoa viên bên này, “Thanh Vân ca ca, đã lâu ca ca không đến tìm ta chơi, ca đang làm gì à?”

An Thanh Vân nắm cổ tay Giả Trân Nhi, theo đám người lớn đi ra phía sau, đến nơi thì thả tay Giả Trân Nhi ra, An Thanh Vân đối với tiểu muội muội thích dính người này một chút kiên nhẫn cũng không có. Từ khi Giả Trân Nhi gặp nó, chỉ cần ở đâu có nó là bị bám riết lấy, làm gì cũng không được! Quan trọng là, lúc nào cô bé cũng trêu chọc, khiến nó không thể nào bắt bẻ được. Vì thế mỗi khi thấy Giả Trân Nhi bên ngoài, An Thanh Vân đều nhìn bé rất lạnh lùng. Nhưng mà từ mai trở đi, dù bản thân muốn chơi đùa với muội muội này cũng không thể, thế nên sinh ra một chút cảm giác luyến tiếc.

“Thanh Vân ca ca, sao ca không nói gì?” Giả Trân Nhi lôi lôi quân áo của An Thanh Vân, tò mò hỏi.

“Giả Trân Nhi, ta phải rời đi. Về sau sẽ không gặp muội nữa! Hôm nay muội muốn chơi đùa cái gì, cứ nói ra, ta sẽ chơi cùng muội!”

An Thanh Vân vừa dứt lời, Giả Trân Nhi sửng sốt, sau đó như có phản xạ, khóc rống lên: “Tại sao phải đi, ca muốn đi đâu, ta không cho ca đi!”

Tiếng khóc hét của Giả Trân Nhi vang khắp cả sân của Giả phủ, đến mức Giả phu nhân và nha hoàn phải vội vã chạy đến xem. Giả viên ngoại và An lão gia cũng hoảng sợ từ thư phòng mà chạy ra hỏi.

“Sao vậy? Sao vậy? An Thanh Vân, có phải con bắt nạt Trân Trân không hả?” An lão gia vừa đến, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền tức giận hỏi.

“Hiền huynh chớ kích động, hiền chất chắc không làm thế đâu!” Giả lão gia nói xong liền hướng nữ nhi bảo bối hỏi, “Trân Trân, nói cho phụ thân biết đã xảy ra chuyện gì. Tại sao lại khóc?”

“Phụ thân, Thanh Vân ca ca nói sau này ca ấy sẽ không tìm Trân Nhi chơi nữa, Trân Nhi không muốn Thanh Vân ca ca đi đâu, người bảo ca ấy đừng đi…” Giả Trân Nhi dùng hết hơi mà đáp, sau đó lại nấc vài cái. Giả lão gia buồn cười thái độ bám người của bé, nhất định Giả Trân Nhi của chúng ta phải bị đem đi đánh mông mới được. Nhưng mà An Thanh Vân lại vì Giả Trân Nhi khóc như vậy mà cảm động! Dù sao cũng chỉ có 10 tuổi, cho dù bình thường ăn mặc như ông cụ non thì cũng chỉ là một tiểu hài tử. Từ nhỏ nó đã không có mẫu thân, thế nên liền bị tiểu cô nương này làm cho cảm động. Khóe miệng nở nụ cười ấm áp.

Sau mớ hỗn loạn, Giả lão gia cuối cùng cũng vỗ về được Giả Trân Nhi, “Khiến hiền huynh và hiền chất chê cười rồi! Trân Trân nhà chúng ta thật là muốn gì được nấy!” Giả lão gia xấu hổ nói.

“Hiền đệ, có gì đáng nói đâu, ta rất thích chất nữ của ta. Vừa hoạt bát vừa đáng yêu, nếu ta có nữ nhi như vậy, chỉ hận không thể đêm tất cả vật quý nhất trong thiên hạ cho bé ấy.”

“Nói thật là, tiểu nữ dù có chút làm nũng, nhưng đúng là thật đáng yêu, đệ và vợ thật cảm tạ trời cao đã tặng cho chúng ta một bảo bối như thế này!” Giả viên ngoại nhìn Giả Trân Nhi, ánh mắt đầy cưng chìu.

An lão gia và An Thanh Vân trở về An Kinh là việc mà Giả Trân Nhi không thể thay đổi được. Vì thế tiệc tiễn đưa đêm đó, Giả Trân Nhi một bước không rời, cứ ngồi bên cạnh An Thanh Vân suốt. Tiếp đó, “Thanh Vân ca ca, muội muốn ăn chân gà!” Giả Trân Nhi miệng cắn móng heo, ngón tay chỉ chân gà mà nói với An Thanh Vân. Không còn cách nào khác, An Thanh Vân đành gắp cho bé. Tiện thể, tay cũng gắp một ít rau xanh và cà rốt vào chén của Giả Trân Nhi.

Giả Trân Nhi sau khi gặm xong móng heo, liền lấy chân gà, sau đó gắp rau xanh và cà rốt, từ từ bỏ lại vào chén của An Thanh Vân, “Muội không ăn mấy cái này!” Cái miệng nhỏ nhắn của Giả Trân Nhi chu lên, nhìn An Thanh Vân nhăn nhó.

An Thanh Vân không lên tiếng, chỉ gắp những thứ đó trả lại vào chén của Giả Trân Nhi. Giả Trân Nhi mặc kệ, lại từ từ gặp trả về chén của An Thanh Vân. An Thanh Vân vẫn không nói lời nào, mặt cũng không thay đổi mà gắp qua chén Giả Trân Nhi lần nữa.

Cứ hai ba lượt như vậy, Giả Trân Nhi cuối cùng cũng nhai một miệng đầy rau xanh cà rốt. Im lặng ăn cơm mới là bé ngoan.

Thời gian gặp mặt ngắn ngủi, lại sắp ly biệt. Giả Trân Nhi ôm lấy cổ An Thanh Vân, đem mặt dán vào má An Thanh Vân, nhẹ nhàng ma sát. Thân thể nhỏ bé đầy thịt thật mềm mại, còn chứa mùi thơm của sữa, nhìn lúc này càng lộ ra sự ấm áp. “Tạm biệt Thanh Vân ca ca. Ca phải ngoan ngoãn ăn cơm đó!”

“Ừ!” An Thanh Vân lúc này không còn lạnh lùng, nhẹ giọng đáp.

Giả Trân Nhi từ trên người An Thanh Vân trèo xuống, để An lão gia ôm bé, cũng tạm biệt An lão gia y như lúc nãy.

Giả viên ngoại ôm Giả Trân Nhi về, “Hiền huynh, không nói nhiều lời, đi đường cẩn thận. Nếu cần gì, nhất định phải tìm đệ. Hiền đệ tuyệt không chối từ.”

“Hiền đệ, nhất định! Chúng ta sau này hữu duyên sẽ gặp lại! Tạm biệt Tiểu Trân Trân.”

An lão gia nhìn An Thanh Vân liếc mắt, bảo chuẩn bị hồi phủ. Vừa đi vài bước, An Thanh Vân đột nhiên dừng lại, đi đến trước mặt Giả Trân Nhi, “Giả bá bá, cháu muốn tự mình nói với Trân Trân vài câu.”

An Thanh Vân dẫn Giả Trân Trân sang một bên, gỡ miếng ngọc trên cổ xuống, mang vào cho Giả Trân Trân.

Mới vừa mang vào, Giả Trân Nhi liền vùng vẫy nói, “Thanh Vân ca ca, ca cho ta cái này làm gì! Ta không thích mang đồ vật trên cổ đâu!”

“Không được phép lấy ra, có nghe không!” An Thanh Vân trừng mắt, hung dữ nói. Sau đó nó đã làm việc mà cả đời này xem như là đúng đắn nhất là phá lệ uy hiếp Giả Trân Nhi, bảo bé không được tháo ra! An Thanh Vân vì đang rất nghiêm túc nên nhìn vô cùng dữ dằn, người bình thường thích bắt nạt người khác như Giả Trân Nhi cũng phải nghe theo. Thế nên ngọc bội này vô tình giúp An Thanh Vân sau này giải quyết rất nhiều tình địch.

“Giả bá bá, tạm biệt. Cháu sẽ viết thư cho mọi người!” An Thanh Vân lúc này mới hướng Giả viên ngoại cáo biệt, sau đó cùng An lão gia rời đi.

Một Chút Động Tâm – Chương 2

Xem Ngươi Có Dám Đi Xa Vậy Không

“Hai Béo, sao chúng ta lại phải đi sớm vậy? Ta chưa ăn cơm xong mà ngươi đã tới rồi. Nếu giữa trưa ta đói bụng mà không có cơm ăn thì phải làm sao?” Giả Trân Trân hơi lo lắng. Xem chừng từ nhỏ tới giờ, với Giả Trân Trân mà nói, chuyện lớn nhất chính là để bụng bị đói, nếu bản thân không thể ăn no thì với nó cũng chả khác gì sắp chết.

“Trân Trân, ngươi không cần lo lắng, chúng ta sẽ về trước khi mặt trời đứng bóng. Hôm nay chúng ta đi xem mấy người ca ca của ta luyện võ. Ta nói cho người biết nè, chỗ đó chơi vui lắm. Còn ngươi a, ngươi đã mập thế này, còn muốn ăn, sau này nhìn khó coi thì phải làm sao?” Hai Béo khinh khỉnh đáp.

Gia đình của Hai Béo là ở võ quán (1) bên cạnh nhà họ Giả, nghề tay trái là làm tiêu cục (2). Hai Béo tên đầy đủ là Lưu Song Toàn, lớn hơn Giả Trân Trân một tháng tuổi. Sở dĩ gọi nó là Hai Béo là bởi vì nó là nhị công tử của Lưu gia, rồi có một ngày không biết bị ai đó gọi là béo, nên giờ mới thành Hai Béo.

Giả Trân Trân nhìn Hai Béo chọt chọt cánh tay mình, cảm thấy thằng bạn nói cũng có chút đúng, hình như bé có hơi béo thật. Nhưng mà bé cũng chỉ là một đứa bé, không hiểu thế nghĩa là gì. Hai Béo lại nói nhiều, nên chút khó hiểu đó cũng nhanh chóng biết mất.

Hai đứa nhỏ béo mập chậm chạp đi bộ, ra đến ngoài thành cũng đã vừa lúc gần giữa trưa. Cả hai đều mệt nhoài, thở hổn hển, người thì đầy mồ hôi. Hai Béo lau mồ hôi trên mặt bảo, “Trân Trân, chúng ta tới rồi, ngươi mau gọi ca ca của ta đi, ta không còn hơi nữa.”

“Ta cũng không còn hơi, chân ta mỏi lắm. Ta muốn uống nước.”

“Ta cũng thế.”

Sau đó thì hai đứa nhỏ đều ngồi bệt xuống đất, không còn cả sức để đứng dậy.

Quá trưa, khi buổi huấn luyện của ca ca Hai Béo là Lưu Văn Vũ kết thúc, cậu ta mới cầm túi nước đi đến, nhìn thấy hai đứa nhỏ béo mập ngồi ở phía xa, trên đầu liền nổi hắc tuyến, cái đứa nhìn bộ dạng mệt chết ngồi xa kia chắc là đệ đệ của cậu rồi. Lưu Văn Vũ năm nay 22 tuổi luôn cho rằng tiểu đệ nhà cậu vì sinh sau đẻ muộn nên đầu óc có chút không bình thường. Cậu thở dài đi bộ về phía bọn nhỏ.

“Lưu Song Toàn.”

“Đây ạ!”

“Quả nhiên là đệ. Sao đệ lại tới đây, còn trông mệt như vậy?”

“Đệ với Trân Trân cùng nhau đến đó.”

Lưu Văn Vũ bực bội liền cho Hai Béo một cái cốc vào đầu, “Đường xa như vậy, đệ một mình đến đã lo xong chưa, còn dẫn theo Tiểu Trân Trân đến làm gì, khiến muội ấy mệt cả thế này?” Nói rồi, Lưu Văn Vũ liền bế Giả Trân Trân lên.

Giả Trân Trân thuận theo ôm lấy cổ Lưu Văn Vũ, yếu ớt nói, “Văn Vũ ca, muội khát quá.” Nghe thế, Lưu Văn Vũ liền cúi đầu, định trừng Hai Béo thì thấy nó cũng đang cúi gằm ngại ngùng.

Cậu thở dài, dắt tay Hai Béo, “Đi thôi, đúng lúc quân doanh (3) nghỉ giải lao, có thể ăn dưa hấu ướp lạnh.”

Tuy nói là đang giải lao, nhưng không phải ai cũng giải lao. Vào quân doanh, Giả Trân Trân liền nhìn thấy còn rất nhiều người đang tập luyện.

Vẻ mặt tò mò của Giả Trân Trân nhìn đám quân lính luyện tập đến quên cả muốn ăn, đôi mắt long lanh quên cả chuyển động. Đột nhiên, Trân Trân nhìn thấy một dáng vẻ quen thuộc, liền gọi lớn, “Thanh Vân ca ca! Thanh Vân ca ca!”

An Thanh Vân quay đầu lại thì nhìn thấy Giả Trân Trân ngồi bên cạnh đám quân lính già đang ăn dưa hấu.

An Thanh Vân năm nay đã 10 tuổi, tuy nhỏ tuổi nhưng cũng là tuổi phát triển nhất trong đám rồi.

An Thanh Vân nghe giọng nói quen thuộc, ngẩn đầu thấy Giả Trân Trân, trong nháy mắt, khuôn mặt liền u ám.

Giả Trân Trân nhìn nét mặt của cậu bé thì bị dọa sợ, ăn vội dưa hấu trong tay, lôi kéo Hai Béo đứng lên bỏ chạy.

Dưa hấu trong tay Hai Béo vì nắm không chắc nên liền bị rơi xuống.

“Trân Trân, ngươi chạy nhanh thế làm gì, khiến dưa hấu của ta rớt rồi đó.” Hai Béo dẩu môi như ông cụ non, lầu bầu tỏ vẻ không vui.

“Chạy mau, về ta bảo cha ta làm cho ngươi ăn. Ta, ta về sẽ nói cho ngươi biết.”

Đại ca của Hai Béo trông thấy hai tiểu béo ú di chuyển hai đôi chân béo úc núc, nhìn thôi cũng mệt mỏi, thở dài bất đắc dĩ, báo cáo với doanh trưởng, rồi tay trái một ôm, tay phải một vác, đem hai đứa nhỏ đuổi về.

“Này, ngươi xem gì vậy? Trời nóng thế này, mau lại đây ăn dưa hấu, ở đó đực mặt ra làm gì!” Một binh sĩ nhiệt tình hỏi thăm nam chủ. An Thanh Vân nhìn chằm chằm cửa doanh trại bé nhỏ kia, ánh mắt xuất hiện một tia linh quang, “Tới đây!”

Trời chập tối! Giả viên ngoại nhìn hai má và cổ của Giả Trân Trân bị phơi nắng đến đỏ bừng, trong lòng liền xót.

“Người đâu, mau đi mời thấy thuốc! Nhanh lên!” Giả viên ngoại hướng hạ nhân rống lớn, sau đó lại cẩn thận nói nhỏ nhẹ với Giả Trân Trân, “Cha nói nè Trân Trân, con là tâm can bảo bối của cha, sao lại biến thành thế này rồi. Không phải con cùng Hai Béo ra ngoài chơi sao?”

“Cha, con không sao. Con cùng Hai Béo đi đến quân doanh ở phía nam thành tìm ca ca của hắn. Kết cục lại quá nóng, con, con bị phơi nắng đó!”

“Ừ.” Hai Béo ở bên cạnh nghe xong, vừa ăn dưa hấu vừa gật đầu.

“Ngươi còn ở đó mà gật đầu, ngươi xem Trân Trân đáng yêu nhà ta bị ngươi mang đi giờ thành ra thế nào, ngươi…”

“Cháu làm sao ạ?”

Giả viên ngoại nhìn Hai Béo một nửa đầu vùi vào trái dưa hấu, cả cánh tay và khuôn mặt đều đỏ bừng, muốn nói cũng không nói được.

“Nhanh ăn đi, nếu không đủ, bá bá kêu… người lấy thêm cho cháu.”

“Cảm ơn Giả bá bá.”

Giả viên ngoại im lặng rơi lệ, điều chỉnh tâm trạng, chuyển sang nhìn đại ca của Hai Béo, người từ lúc vào cửa vẫn chưa nói gì. “Thật cảm ơn Chỉ Huy Sử đã đặc biệt mang bọn nhỏ về đây.”

“Giả bá phụ nghiêm khắc, Song Toàn cũng thật nghịch ngợm, mang Trân Trân đi xa như vậy, hôm nay về nhà cháu nhất định bảo cha mẹ trị nó một trận, thật to gan lớn mật quá!”

“Lưu Chỉ Huy Sứ không cần như thế. Song Toàn như thế ta mới thích, không nên trách Song Toàn. Sau này mọi người chú ý một chút là được. Bọn nhỏ đều là con nít cả!”

“Bá phụ nói chí phải!”

Nói chuyện một lúc, thầy thuốc cũng đã đến, sau đó xem qua Giả Trân Trân cùng Hai Béo một chút. “Chỉ là bị nhiệt mà thôi, không có gì đáng ngại,” sau đó trước khi đi còn dặn dò, “Dưa hấu tuy mát nhưng cũng không được ăn nhiều. Trẻ nhỏ thân thể yếu, ăn nhiều dễ bị tiêu chảy.”

Lưu Văn Vũ gật đầu đáp ứng, lập tức kéo tay Hai Béo ra khỏi quả dưa hấu, ôm lấy, hướng Giả viên ngoại và mọi người chào tạm biệt, sau đó mang Hai Béo về nhà.

__________________________________

Chú thích:

(1) Võ quán: là võ đường thời xưa, nơi võ sinh đến học và tập luyện võ thuật.

(2) Tiêu cục: là nơi vận chuyển hàng hóa, chuyển phát (nhanh) thời xưa. Những món hàng mà tiêu cục nhận vận chuyển thường có giá trị lớn và giá vận chuyển cũng rất xa xỉ.

(3) Quân doanh: doanh trại quân đội

Một Chút Động Tâm – Chương 1

Chào Đón Một Nữ Nhi

Thị trấn Lâm Nhạc ở phía Nam của Vương triều Nam Lương là một mảnh đất giàu có và sung túc. Đó là nơi ở của gia đình nhà họ Giả. Giả lão gia là một người hiền lành, thích hành thiện tích đức, đi khắp nơi bố thí lương thực và y phục, nhưng từ trước đến nay lại chưa hề có một mụn con gái nào. Nhà họ Giả rất sốt ruột, cả Giả phu nhân cũng vô cùng lo lắng, đã nhắc Giả lão gia vài lần nên nạp thiếp. Nhưng Giả lão gia lại yêu phu nhân như mạng sống, không chịu nghe theo.

Sau vài lần cãi cọ, Giả phu nhân cuối cùng cũng chịu thua, thôi thì cứ thuận theo tự nhiên đi.

Nhắc đến Giả phu nhân này, bà là một người có số mệnh tốt. Giả phu nhân họ Liễu, là con gái của lang trung (1) ở thành Nam. Lúc con trẻ, Giả lão gia ở bên ngoài gặp phải đạo tặc, khiến bản thân bị thương nặng. Nhân lúc Liễu Thanh Thanh ra ngoài hái thuốc liền gặp được, nhân tiện cứu luôn Giả lão gia. Một lần cứu giúp đó, Giả lão gia liền động lòng với người thiếu nữ, nhanh chóng về nhà thu xếp chuyện bị cướp kia, sau đó ở nhà một khóc hai nháo đòi kết hôn với Liễu Thanh Thanh. Hai lão nhân gia nhà họ Giả cũng không phải là người cổ hủ, cho rằng con trai đã thích, lại là một cô nương thanh thuần, liền cho phép cưới về. Cứ như vậy đến giờ Giả lão gia đã 30 mà vẫn chưa có con nối dòng, khiến cho hai lão nhân gia ở nhà càng sốt ruột.

Cũng là trời cao rủ lòng thương, đến cuối năm, nhà nhà đều chuẩn bị tân niên, tâm tình vui vẻ, trước sự chúc phúc của dân chúng toàn thành nhà họ Giả rốt cuộc cũng có tin vui.

Mùa đông năm thứ hai, Giả lão gia chào đón một nữ nhi, đặt tên là Giả Trân Nhi, nghĩa là bảo vật quý giá của nhà họ Giả.

Rất nhanh sau đó liền đến Lễ Tẩy Tam (2) của tiểu thư. Vì Giả lão gia thích làm việc thiện, nên tiếng lành đồn xa, khách nhân đến chúc phúc rất đông, trong đó có toàn bộ thương nhân đang sống ở Nam Lương quốc. Trong số thương nhân, có một thương gia họ An, dẫn theo một tiểu công tử tên là An Thanh Vân, năm nay 5 tuổi, lớn lên nhìn rất tuấn tú, thường hay bị đám phụ nữ trong nhà sờ mó khuôn mặt. Mãi về sau An công tử của chúng ta liền biến thành người mặt than (3), không thích tiếp xúc với ai cả.

Nhìn mọi người đối với tiểu hài tử như nhìn thấy kho báu, An tiểu công tử của chúng ta không vui, vì trước đây luôn là trung tâm chú ý, giờ thì ngay cả đám phụ nhân kia cũng không ngó ngàng đến. Vì thế mới nói An tiểu công tử của chúng ta là người ngạo kiều, nghĩ rằng nhìn một đứa trẻ sơ sinh nhiều nếp nhăn thì có gì mà đẹp, giận dữ gọi tiểu gia đinh đòi về nhà. An lão gia cũng không phải là không xấu hổ, nhìn Giả lão gia cười gượng, xem như không có gì xảy ra.

***

Chớp mắt một cái, đã là 5 năm.

“Trân Trân, ngươi xong chưa?”

“Gần xong, ngươi đợi ta một chút, ta ăn xong ngay đây.”

Nói xong, Giả Trân Trân bắt đầu ăn vội, làm cơm trong bát đổ đầy ra ngoài, miệng thì phình lên, khiến Giả phu nhân nhìn mà thấy thương.

“Cẩn thận, ăn từ từ thôi con. Ăn như vậy không dễ tiêu hóa đâu.” Giả lão gia vội vàng nhắc.

“Không được đâu, cha, con đã nói với Hai Béo (4), hôm nay ra ngoài thành chơi, con không thể nói lời mà không giữ lời được.” Giả Trân Trân miệng đầy cơm, ngồm ngoàm nói không rõ ràng. Hơn nữa còn được nuôi thành béo mập, đôi mắt to tròn nghiêm túc nhìn, trông thật đáng yêu.

Giả lão gia vốn không chịu nổi được bộ dáng đáng yêu này của tiểu bảo bối, nói gì cũng đều đồng ý.

“Vậy con ăn nhanh đi, đừng khiến người ta đợi lâu.”

“Vâng!” Giả Trân Trân ăn xong hai bát cơm, liền nhảy xuống khỏi ghế, chạy ra cửa. Giả Phu nhân ở phía sau không ngừng dặn dò phải chú ý an toàn, nhìn thấy Trân Trân chạy ra cửa liền trừng mắt nhìn Giả lão gia, bỏ vào phòng. Giả lão gia xấu hổ cười hai tiếng, sau đó cũng theo bà vào trong.


Chú thích:

(1) lang trung: thầy thuốc, người làm nghề y thời xưa.

(2) Lễ Tẩy Tam: lễ tắm rửa cho trẻ sơ sinh, theo tục lệ thường là ngày thứ ba sau khi sinh.

(3) mặt than: mặt tê liệt, cứng nhắc, hoặc luôn tỏ vẻ lạnh lùng.

(4) Hai Béo: biệt danh, từ tiếng Hán là Nhị Bạng.

[BHTT] Mộng Cổ Xuyên Kim – Chương 20

Thông Phòng

Sau khi từ tự lý trở về, Lâm Dịch mang Tô Bác Huệ về viện của cô bé rồi mới trở lại viện của mình. Vừa vào đến cửa đã thấy một nha hoàn mười sáu mười bảy tuổi ra đón. Nha hoàn kia tuy mặc trang phục người hầu nhưng cũng không che giấu được dung nhan khá xinh đẹp, dù không thể so được với Vân Nương song cũng hơn nhiều nữ tử khác. Hơn nữa tuy nói là nha hoàn, nhưng nữ tử có thể có làn da mềm mại, dáng người uyển chuyển như nha hoàn này cũng không nhiều.

Chỉ là, cứ mỗi lần Lâm Dịch nhìn nàng thì cảm thấy có gì đó, nhất là khi nàng ta dùng ánh mắt trong veo như nước kia liếc mắt đưa tình nhìn hắn, lần nào cũng bộc lộ rõ ham muốn kín đáo, khiến hắn nổi da gà đầy người.

“Công tử ~”

Lâm Dịch bị âm thanh kéo dài u oán kia làm hoảng sợ đến mức phải đứng lại, hít sâu, trên mặt tạo nụ cười hoàn hảo rồi mới quay đầu.

“Là Thái Nguyệt à!”

Nha đầu này gọi là Thái Nguyệt, năm đó 15 tuổi bị Tô phu nhân đưa đến phòng hắn. Nói đến đây, Lâm Dịch lại nhớ tới hai năm trước, lúc Tô phu nhân đem Thái Nguyệt giao cho hắn, khiến hắn bị dọa đến cả thân toát mồ hôi lạnh.

Hai năm trước, sau khi Lâm Dịch thi đỗ Hương thí thì ở lại Biện Kinh. Đến cuối năm, Tô Minh Kiệt và Tô phu nhân từ Lâm An trở lại Biện Kinh tế tổ, và chúc tết hai lão thái gia. Qua năm đó, Lâm Dịch vừa đúng 15 tuổi. Như mọi khi, buổi sáng Lâm dịch sẽ đến chỗ Tô phu nhân thỉnh an. Bình thường nếu thỉnh an xong, Tô phu nhân cũng không giữ hắn lại lâu, nhưng hôm đó thì rất bất thường. Tô phu nhân đầu tiên là hỏi qua sinh hoạt hằng ngày của hắn, rồi lại cảm khái thời gian trôi qua nhanh, năm tháng không buông tha một ai, sau đó thì thường xuyên nhắc tới nữ nhân của hai vị ca ca, khiến Lâm Dịch bị những lời bà nói làm cho hồ đồ, sau một lúc thì mới đi vào vấn đề chính.

Tô phu nhân nắm tay hắn, ngẩn đầu nhìn hắn, nâng tay xoa mặt hắn, rồi xúc động nói, “Chớp mắt một cái, Tam nhi của nương đã lớn thế này rồi, đã trưởng thành rồi!”

Mười mấy năm sống với nhau, Lâm Dịch sớm đã xem Tô phu nhân như người thân thật sự. Nghe bà bùi ngùi, lại nghĩ đến việc lúc này mình đang ở triều đại nhà Tống, mới đó mà đã mười mấy năm, trong lúc nhất thời cũng cảm thấy xúc động, lâm vào thẫn thờ. Đến khi phục hồi lại tinh thần, chỉ nghe Tô phu nhân hỏi đến chuyện của Nhị Nha.

“Nhị Nha bên cạnh con đâu rồi?”

“Nhị Nha hai năm trước đã được hài nhi gả cho nhi tử của quản gia là Tô Nghiễn. Sau khi lập gia đình đã không để nàng hầu hạ bên người nữa. Con để cho nàng hỗ trợ quản gia các việc lớn nhỏ trong viện, bây giờ cũng xem như là con gái của quản gia.”

Tô phu nhân nghe xong thì nheo mắt, “Gả rồi?”

Lúc Tô Minh Kiệt chuyển về Lâm An, gia đình Tô quản gia cũng không đi theo mà ở lại Biện Kinh, giúp Tô phủ kinh doanh kiếm sống, khoảng ba tháng thì lại đem tiền lãi đưa đến Lâm An để cung ứng cho sinh hoạt của Tô phủ ở Lâm An. Vì thế, lúc Tô Nghiễn và Nhị Nha thành thân, Tô phu nhân cũng không biết. Hơn nữa, hôn sự của hai hạ nhân, bà cũng không quá để ý. Chẳng qua bây giờ vì đang nghĩ đến một việc nên mới nhớ đến bên cạnh Lâm Dịch còn có một nha hoàn như vậy.

Lâm Dịch thấy vẻ mặt không vui của Tô phu nhân, bèn dò hỏi, “Mẫu thân hỏi Nhị Nha có chuyện gì sao? Hay để con kêu người bảo nàng lại đây?”

“Nếu đã gả thì thôi! Bây giờ bên cạnh con có ai hầu hạ không?”

“Cũng không có ai. Hài nhi không có thói quen có người bên cạnh. Sau khi Nhị Nha gả đi cũng không để ai hầu hạ, chỉ để Tô Nghiễn hầu hạ bút mặc thôi!” Là người hiện đại, Lâm Dịch thật sự không có thói quen ăn uống, tắm rửa, mặc quần áo đều phải để người hầu hạ. Như vậy hắn sợ bản thân sẽ đánh mất khả năng tự độc lập. Thực chất Lâm Dịch là một người vô cùng độc lập. Năm đó khi đi học hắn cũng không để cha mẹ giúp gì cả, mọi thủ tục và sinh hoạt đều tự mình xử lý. Các thiếu gia cổ đại có cuộc sống quá mức an nhàn, những việc như thế hắn vẫn không thể tiếp nhận.

Tô phu nhân vừa nghe liền bật người dậy, lên tiếng phản đối, “Sao không để người hầu hạ chứ? Đường đường là Tam công tử con vợ cả mà không có được một người hầu hạ bên cạnh sao?” Rồi sau đó đau lòng xoa xoa khuôn mặt hắn, “Con của nương, ủy khuất cho con rồi!”

Tô phu nhân cằn nhằn, lải nhải rất nhiều, nào là những năm gần đây Lâm Dịch sao lại không để ý việc này. Sau cùng thì gọi nha hoàn 16 tuổi ở phía sau lại bảo, “Thái Nguyệt, từ hôm nay trở đi ngươi ở trong phòng hầu hạ Tam công tử đi!”

Nha hoàn tên Thái Nguyệt kia ngẩn đầu, lén nhìn vào mắt Lâm Dịch, rồi thẹn thùng trả lời, “Vâng.” Lúc đó Lâm Dịch đã là một thiếu niên bộ dạng tuấn dật phi phàm, nói đúng ra là so với nữ tử còn thanh tú hơn. Ở trong phủ, có rất nhiều nha hoàn đều lén lút để ý đến hắn, chỉ là hắn không biết mà thôi.

Lâm Dịch định nói, cũng không quan trọng, nhưng mà biết Tô phu nhân quan tâm hắn, hơn nữa một khi bà đã quyết định sẽ không có ý thay đổi, nên cũng không nói gì nữa.

Đêm đó Thái Nguyệt liền được dọn tới viện của hắn. Mọi chuyện đều như cũ, thêm một người cũng không có nhiều thay đổi. Chỉ là, sau đó vài ngày, có một buổi chiều Thái Nguyệt bị Tô phu nhân gọi đi, sau khi trở về thì ánh mắt nhìn hắn vô cùng quái dị, kiểu như muốn đem hắn chiếm lấy, thật như muốn nuốt trọn ấy. Mãi đến tối, khi hắn về phòng nghỉ ngơi thì phát hiện Thái Nguyệt đang mặc một chiếc áo lụa mỏng, thẹn thùng nằm trên giường hắn. Lúc đó Lâm Dịch mới hiểu được ánh mắt của Thái Nguyệt nhìn hắn lúc trưa là có hàm ý gì, cùng lúc đó, hắn mới hiểu được nguyên nhân Tô phu nhân để Thái Nguyệt đến phòng hắn.

Thật vất vả để khống chế Thái Nguyệt, đêm đó Lâm Dịch ngủ cũng không yên ổn. Hắn mơ thấy ác mộng. Trong mộng hắn vẫn là nữ tử ở hiện đại, lại bị một nữ tử xâm phạm. Mà khuôn mặt của nữ nhân kia tựa hồ rất quen thuộc. Mặc cho hắn vùng vẫy thế nào cũng không ai cứu hắn, cuối cùng đến lúc nguy cấp, hắn sợ đến mức ở trên giường ngồi bật dậy, sau khi tỉnh lại mới thấy cả trán đầy mồ hôi.

Sau đêm đó, Thái Nguyệt thường xuyên quấn theo hắn, làm đủ điệu bộ để câu dẫn hắn. Nếu đổi lại là một thiếu niên có khí huyết sung mãn thì thật sự nàng ta đã làm được. Chỉ là hắn không tính là một nam nhân chân chính, hơn nữa, mỗi lần nhìn nàng ta liền nhớ đến ác mộng đêm đó, vì thế có cơ hội liền tìm cách tránh nàng. Cứ thế đến vài ngày sau thì Thái Nguyệt cũng bớt quấn đôi chút.

Nhưng mà, Thái Nguyệt không quấy nhiễu thì Tô phu nhân lại hỏi han không ngừng. Lâm Dịch đoán những hành động câu dẫn trước đó của Thái Nguyệt đại khái là do Tô phu nhân mớm ý. Quả nhiên, sau khi Thái Nguyệt hành động thất bại thì Lâm Dịch bị Tô phu nhân gọi đi, trong lời nói thậm chí còn mơ hồ ám chỉ có phải hắn ở phương diện kia có vấn đề hay không, còn nói phải kêu đại phu mau tới mau kiểm tra cho hắn. Nghe thế, Lâm Dịch toát mồ hôi, Lâm Dịch biết bản thân mình không có vấn đề gì, chẳng qua là tâm lý có vấn đề thôi.

Ở Các gia đình giàu có, thông thường những công tử tới tuổi mười lăm, mười sáu sẽ được an bài nha hoàn thông phòng, xem như là để dạy cách làm việc kia, như trong “Hồng Lâu Mộng”, Giả Bảo Ngọc mười hai mười ba tuổi đã cùng với người khác quan hệ. Nói cách khác, cái người quan hệ với Giả Bảo Ngọc chính là nha hoàn thông phòng của cậu bé. Nha hoàn thông phòng bình thường sẽ ở với nam chủ nhân cho đến khi họ cưới chính thất thì bị đuổi ra ngoài, cũng có khi sẽ được lưu lại, nếu may mắn hơn thì sau đó có thể được nâng lên làm thiếp thất, trở thành một nửa chủ tử.

Tô phu nhân bố trí Thái Nguyệt đến phòng hắn chính là có ý này. Nhà khác thì Lâm Dịch không biết thế nào, chứ trong Tô phủ, nha hoàn thông phòng đến khi nam chủ nhân thành thân là bị đuổi đi. Không cần nói xa xôi, hai ca ca của hắn và mấy ca ca đại phòng kia, đến khi thành thân đều làm như vậy. Điều này một phần cũng vì gia quy đặc biệt của Tô phủ. Đừng nói hắn không phải là quan lại, cho dù có là quan, hắn cũng sẽ không vì thế mà hủy đi một cô gái. Chỉ có điều, trong mắt hắn như vậy là hủy hoại, nhưng người khác thì không nghĩ như vậy. Cũng như bây giờ, Lâm Dịch mới cảm thấy rõ rệt quan điểm của mình và thời đại này bất đồng, như vậy hắn mới không quên hắn đã từng có hai mươi năm sống ở hiện đại.

Cuối cùng, Lâm Dịch chỉ có thể nói với Tô phu nhân là hắn phải chuyên tâm học tập, không muốn bị việc khác làm cho phân tâm, sợ ảnh hưởng đến kỳ thi Hội hai năm sau, mà việc này lại quan hệ đến công danh sau này, nên mới ngăn được ý định mời đại phu của Tô phu nhân, còn khen hắn có ý chí kiên định, có thể tự khống chế bản thân.

“Công tử, cậu không thể mang nô tỳ đi Lâm An cùng sao?”

Bên tai lại truyền đến âm thanh vô cùng u oán của Thái Nguyệt, Lâm Dịch thu hồi suy nghĩ, nhìn nàng nắm khăn tay, ủy khuất cúi đầu, thỉnh thoảng ngẩn đầu, hướng đôi mắt quyến rũ nhìn hắn. Thật khó khăn mới hết cảm giác nổi da gà, giờ lại nổi lên lần nữa.

“Công tử phải đi tham gia khoa khảo, cũng không phải là đi du ngoạn, mang nhiều nha hoàn như vậy làm gì. Ngươi ở tốt trong phủ là được rồi!” Nói xong cũng không đợi nàng phản ứng lại, liền nhanh chóng rời đi, cũng không để tâm nàng ở phía sau gọi ai oán thế nào.

“Ai~ Công tử, công tử…” Thái Nguyệt nắm chặt khăn tay, uốn éo thân mình, “Đáng ghét, người ta đã nói xong đâu…”

Nhưng mà, Lâm Dịch sớm đã đi mất hút. 

[BHTT] Mộng Cổ Xuyên Kim – Chương 19

Thiếu Niên

Xuân nhật du, hạnh hoa xuy mãn đầu,
Mạch thượng thùy gia thiểu niên, túc phong lưu
Thiếp nghĩ tương thân giá dữ, nhất sinh hưu
Túng bị vô tình khí, bất năng tu. (*)
<break>

Vết rêu phong loang lỗ đục ngầu bao phủ các bậc thang ven hồ, màu phớt hồng lí nhí điểm xuyến cho cây hạnh già nua. Không biết từ lúc nào những bông hoa bé nhỏ đã thoát xác khỏi vỏ bọc, âm thầm khoe sắc giữa lất phất bụi mưa, càng tôn lên cái duy mỹ và tĩnh lặng. Bên trong, tiếng rít gào xé gió từng đợt cố ý nổi lên. Bất thình lình ẩn hiện dưới bóng cây, một thân ảnh màu xanh nhẹ nhàng di chuyển như chim yến, cổ tay điêu luyện xoay trường kiếm, múa vòng rồi đâm thẳng lên. Kiếm lúc thì như bạch xà thè lưỡi, khè khè phá gió, lúc lại giống du long uốn lượn, tỉa ra bốn phương, ngân quang lóe sáng, cùng với thân ảnh nhanh nhẹn kia như dung hòa một thể. Rồi đột nhiên lại đâm tới, khiến người ta căng thẳng mà thở gấp. Sau đó, một khuôn mặt phiếm hồng khỏe mạnh như ẩn như hiện lộ ra.

Thiếu niên mười bảy tuổi, mái tóc đen sẫm búi trên đỉnh đầu, toàn thân toát lên khí chất sáng ngời xinh xắn. Từ ngọc quan (1) rủ xuống hai bên thùy một màu lục nhạt, tựa như hoa kết. Tuy nhìn hắn tướng mạo xinh đẹp, người ta cũng khó mà phân biệt được rốt cục hắn là nam hay là nữ. Phàm những ai đã từng chiêm ngưỡng qua dung mạo của hắn cũng đều nhận thấy khí chất của hắn xen lẫn cả nam và nữ, lại anh tuấn kiệt xuất độc nhất vô nhị. Sau khi làm thế thu vào, thiếu niên nhẹ nhàng chạm đất, tay phải đem kiếm thu về phía sau. Kiếm khí còn vương làm lay động tàn cây, khiến một đợt mưa hoa lả tả rơi xuống, ngẫu nhiên mà đọng lại trên gương mặt thiếu niên hai cánh hoa vô tình, quả là quyến rũ khác thường.

Thiếu niên này không phải ai khác, mà chính là Lâm Dịch. Chẳng qua bây giờ hắn đã trút bỏ đi bộ dáng hài đồng non nớt mà thành một thiếu niên trưởng thành. Chỉ có điều, tuổi càng trưởng thành, dung mạo hắn càng lúc càng xinh đẹp duyên dáng, thoạt nhìn thật không hề giống một nam tử, ngược lại so với nữ tử còn giống hơn. Nếu không phải vóc người cao gần thước sáu (đơn vị thời Tống, một thước tầm 31.2 cm, gần bằng 1 thước 7), e rằng nếu nói hắn là nữ tử chắc ai cũng sẽ tin.

“Tam ca!” Âm thanh trẻ con trong trẻo non nót truyền đến.

Lâm Dịch quay đầu, thấy một tiểu cô nương mười tuổi lôi kéo một phụ nữ áo trắng chậm rãi đi tới, trên mặt không giấu được sự vui thích. Người phụ nữ kia dung mạo diễm lệ, dù chỉ mặc một bộ quần áo mộc mạc cũng không che được dung mạo rực rỡ của nàng. Ánh mắt nàng luôn chú ý vào tiểu cô nương, lộ nét cưng chiều. Tuy nhiên một màn vừa rồi đã đoạt đi sự chú ý của nàng. Hình ảnh duy mỹ như vậy, nhân vật thanh tú thế kia, dù đã ăn chay niệm phật mười năm cũng không tránh khỏi một phút dao động.

“Di nương, Bác Huệ!”

Lâm Dịch xoay người, nhẹ nhàng lễ phép gật đầu. Hai người vừa đến chính là thiếp thất Vân Nương của Tô Minh Kiệt và nữ nhi Tô Bác Huệ. Năm đó đồng ý với Vân Nương chăm sóc nữ nhi của nàng, những năm gần đây Lâm Dịch vẫn luôn giữ lời. Người trong phủ thấy Tam công tử và Nhị tiểu thư tình cảm tốt đẹp, cũng không dám thất lễ với vị tiểu thư con thiếp thất này, cho dù phu nhân có không thích tiểu thư đi chăng nữa. Hơn nữa, nhiều năm qua Tô Bác Huệ được hắn chăm sóc, Lâm Dịch cũng đã xem cô bé như muội muội của mình mà thương yêu. Vì ngại là Vân Nương không thể ở lại trong phủ, thế nên có cơ hội, hắn sẽ mang Tô Bác Huệ đến am lý, để hai mẹ con gặp nhau.

“Tam công tử!” Vân Nương gọi một tiếng. Nhìn tiểu oa nhi bé tí năm nào mới chỉ cao ngang hông mình, hôm nay đã thành một thiếu niên, mà dung mạo lại càng thêm phong thần tuyển tú (2), không biết đã mê hoặc nhiêu nhân tâm rồi. Nếu nàng của mười năm trước gặp hắn, không biết liệu có chống cự được sức hấp dẫn như vậy không. Lúc đó nàng cũng từng nói với hắn, nếu hắn lớn hơn mười tuổi, nói không chừng nàng sẽ ái mộ hắn cũng nên, mà hiện tại, lời nói đó quả nhiên không sai. Dù bây giờ nàng đã chừng này tuổi, thâm tâm vẫn để ý nam nhi này. Ở chung lâu như vậy, dù không muốn động tâm cũng không dễ dàng.

“Nghe Bác Huệ nói, năm nay cậu sẽ tham gia thi Hội?” Thu hồi suy nghĩ, Vân Nương nén lại cảm xúc khác thường, ngẩng đầu hỏi.

“Đúng vậy! Mấy ngày nữa sẽ đi Lâm An, thế nên bây giờ mới mang Bác Huệ đến gặp di nương trước, sau này sợ sẽ không có cơ hội. Di dương và Bác Huệ hãy nhân cơ hội này mà nói chuyện cho vui vẻ!”

Vì chuyện dời đô, ở Tô gia, toàn bộ gia đình Tô Minh Kiệt và Tô Minh Anh vì nhận chức trong triều nên cùng nhau theo binh lính triều đình dời đến Lâm An. Tuy nhiên, cũng chỉ có các quan triều đình mới như vậy, Tô lão thái gia và những người còn lại vẫn ở lại Tổ trạch (3). Ngoài ra, một vài người con của các thiếp thất cũng ở lại Biện Kinh.

Lâm Dịch sau khi thi đỗ đồng thí thì một mình ở lại học viện hai năm, sau đó đến Biện Kinh tham gia thi Hương. Đến năm 14 tuổi thì đỗ Cử nhân, rồi ba năm tiếp đó đều ở lại Biện Kinh. Hai huynh đệ Tô Minh Kiệt lúc nghỉ đông cũng đều mang theo gia quyến về chúc Tết Tô lão thái gia. Vốn là sau khi thi đỗ hai năm là có thể tiếp tục tham gia thi Hội, nhưng mà Tô lão thái gia cũng không quá đồng ý để Lâm Dịch sớm như vậy đã ra làm quan, mà bản thân Lâm Dịch cũng không muốn mình tuổi nhỏ như vậy đã phải dấn thân vào chốn quan trường, nên mới hoãn lại. Mãi cho đến năm nay, Tô lão thái gia cảm thấy hắn đã đủ lão luyện mới cho hắn tham gia thi Hội.

“Vậy bây giờ ta chúc Tam công tử sớm đề tên trên bảng vàng. Với tài năng của Tam công tử, đỗ một trong ba hạng đầu là dễ như trở bàn tay thôi!” Ánh mắt Vân Nương lảng tránh, mỉm cười nhìn hắn. Đã qua mấy năm mà thời gian cũng không lưu lại dấu vết gì rõ rệt trên người nàng, thoạt nhìn cũng giống bộ dạng năm đó, chẳng qua có phần thành thục và ý nhị hơn, lại càng tăng thêm mị lực. Hơn nữa, mười năm thanh tu cũng làm nàng mơ hồ nhiễm chút phật hương, đàn hương nhẹ nhàng phản phất, khiến toàn thân nàng càng thêm vài phần thanh nhã, giờ lại cười như vậy, tựa như xuân phong phả vào mặt, thật sự là rung động lòng người.

Lâm Dịch giấu đi nét kinh diễm trong mắt, “Di nương quá khen, Bác Nghệ chỉ hi vọng có thể được như lời chúc của di nương, sớm ngày đỗ đạt!”

“Tam ca, di nương, hai người đừng nói nữa mà. Nghe nói phong cảnh phía sau am lý không tệ, dẫn Huệ nhi đi xem được không?” Tô Bác Huệ không kiên nhẫn ở đây nghe hai người họ nói lời sáo ngữ, kéo tay áo Lâm Dịch, cái miệng nhỏ nhắn chu lên làm nũng, “Nếu không sau này ca ca đi rồi, muội không thể lại được đi chơi như hôm nay. Ca ca huynh dẫn muội đi xem đi, dẫn muội đi xem đi mà!”

Lâm Dịch nhìn bộ dạng đáng yêu của cô bé, có chút không cưỡng lại được, “Đáng ra hôm nay phải trở về, nhưng ca ca sẽ phá lệ một lần, sau này muội phải ngoan ngoãn ở lại trong phủ, đừng cứ lại trốn ra ngoài, bên ngoài nguy hiểm, muội là nữ hài tử phải chú ý một chút, biết không?”

Được cho phép, Tô Bác Huệ thích thú cười, miệng mạnh mẽ đáp ứng, “Vâng.”

Đợi ba người Lâm Dịch đi xa, phí sau hạnh lâm (4) có hai nữ tử bước ra.

“Tiểu thư, công tử vừa rồi thật tuấn mỹ, so với nữ nhân cũng không thua kém chút nào!” Nha hoàn mặc áo vàng nhạt nhìn bóng Lâm Dịch đi xa, cảm thán. Vốn dĩ hai nàng trước đó đã đến hạnh lâm này để ngắm hoa, một lúc sau thì thấy Lâm Dịch đi vào, nên e ngại mà núp vào bên trong, thế nên đã chứng kiến được toàn bộ màn múa kiếm dưới rừng hoa kia của Lâm Dịch.

Người thiếu nữ được gọi là tiểu thư mân mê chiếc khăn lụa mòng, mơ mơ hồ hồ không thấy được dung mạo. Nhìn sơ qua khuôn mặt, ẩn ẩn hiện hiện một đôi mắt sáng ngời đầy trí tuệ, trong veo như nước mùa thu; hàng lông mày không như các nữ tử, được chỉnh sửa mảnh mai, mà ngược lại tự nhiên khéo léo; nét mặt mơ hồ toát lên sự thanh khiết mà uyên bác.

Trang phục của thiếu nữ cũng không tính là diễm lệ, nhưng vẫn thấy được đó là một kiểu trang phục xa xỉ. Y phục là lụa thượng hạng màu xanh lam, viền hoa lan trắng như tuyết hòa cùng chiếc trâm cài ngọc bích càng thêm lịch sự tao nhã. Cổ tay áo lộ ra đường viền thiêu hình cây dâm bụt màu bạc. Bên hông mang một khối ngọc bội Quan Âm phỉ thúy, còn có dòng sáng mơ hồ di chuyển trên khối ngọc, quả không phải là một vật bình thường. Thiếu nữ có dáng người yểu điệu, tinh khôi mà thướt tha, đúng là nhã trí thanh lệ (5) không diễn tả được.

Tiểu thư nghe xong lời nha hoàn liền nhớ đến dáng người tuyệt mỹ của thiếu niên kia khi múa kiếm dưới mưa hoa, phút chốc cũng có chút cảm khái, “Xưa có Tống Ngọc Phan Anh (6) được ném quả đầy xe, hôm nay nhìn thấy thiếu niên này, mới thực tin hóa ra nam sắc cũng thật khuynh thành!” Giọng nói trong trẻo như gió mát, nghe vào tai tựa như dòng suối mát lạnh, thật mới mẽ khác thường.

Một lúc sau, hai người cũng rời hỏi hạnh lâm, trong gió vẫn thoang thoảng cuộc đối thoại của chủ tớ bọn họ…

“Tiểu thư, lúc nào thì chúng ta trở về Lâm An?”

“Chờ tỷ tỷ hết ở cử thì chúng ta sẽ trở về. Lần này mẫu thân không thể đến được, ta đương nhiên phải ở bên cạnh tỷ tỷ nhiều hơn.”

“Phu nhân không đến được nghe nói là vì bận chọn phu quân cho tiểu thư! Nói không chừng, lần này trở về, tiểu thư sẽ có thêm một vị hôn phu cũng nên!”

“Nha đầu em được lắm, cái gì mà có hôn phu với chả không hôn phu, ta là thấy em là hận không thể được gả đi ngay thì phải! Lần này về ta sẽ đem em gả ra ngoài, đến lúc đó xem em còn dám đem những lời này nói lại nữa không!”

“Tiểu thư! Em đùa thôi mà!”

 

____________________

Lời tác giả: Hẳn mọi người cũng đoán được đây là nữ chính.

____________________

Chú thích:

(*) Nhạc khúc “Tư Đế Hương” của Thưởng Tích. Đây vốn là một sáng tác được phổ từ nhạc khúc của một giai điệu được sáng tác thời nhà Đường, đặc biệt được lưu truyền và phổ biến nhất vào thời nhà Tống. Ca từ của nhạc khúc là lấy từ tác phẩm của Vi Trang, một nhân vật sống vào thời Ngũ Đại Thập Quốc. Vi Trang là đại diện tiêu biểu của Hoa Gian phái, còn được gọi là “Diễm từ” với lời văn câu chữ thiên về cái đẹp và tình yêu nam nữ. Nội dung của nhạc khúc là kể về câu chuyện của một nữ tử, đi du xuân vô tình gặp và yêu một chàng trai phong lưu tuấn tú. Từ đó viết nên câu chuyện tình mới mẻ đầy cảm xúc.

Tạm dịch:

                                              Xuân du, hoa hạnh đầy đầu
                                       Đường kia công tử, âu chừng phong lưu
                                             Thiếp ờ chọn ý tương ưu
                                       Vô tình dẫu có, lưu tâm chẳng màng.
<break>

(1) Ngọc quan: một loại mão nhỏ thời xưa dùng để cố định búi tóc trên đầu, tiếng Anh gọi là jade crown, thường dùng cho nam giới. Loại ngọc quan này được sử dụng khá nhiều trong các phim cổ trang và kiếm hiệp Trung Quốc.

(2) Phong thần tuyển tú: xinh đẹp thanh tú.

(3) Tổ trạch: nơi ở của tổ tiên.

(4) Hạnh lâm: rừng cây hạnh đào.

(5) Nhã trí thanh lệ: vừa lịch sự tao nhã lại xinh đẹp tráng lệ.

(6) Tống Ngọc Phan Anh: Là hai trong số “Tứ đại mỹ nam” của Trung Quốc. Xem thêm tại đây.